Bạn đã bao giờ thấy mình mỉm cười và cười lớn khi bên trong bạn cảm thấy không vui chưa? Đó là điều mà tất cả chúng ta đều làm, dù là cố gắng hòa nhập, bảo vệ người khác khỏi những khó khăn của mình, hay chỉ đơn giản là tránh xung đột.
Giả vờ hạnh phúc là một cơ chế đối phó phổ biến, nhưng tại sao chúng ta lại làm vậy, và nó ảnh hưởng thế nào đến chúng ta? Trong bài viết này, hãy cùng tìm hiểu lý do đằng sau việc "giả vờ hạnh phúc" và liệu nó có thực sự vô hại như vẻ bề ngoài hay không.
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà hạnh phúc thường được xem là mục tiêu cuối cùng, và có một áp lực rất lớn phải tỏ ra vui vẻ, đặc biệt là ở nơi công cộng. Mạng xã hội chỉ làm tăng thêm áp lực này, phô bày những khoảnh khắc hoàn hảo trong cuộc sống của mọi người, khiến chúng ta cảm thấy như mình là người duy nhất đang trải qua những thời điểm khó khăn.
Việc liên tục bị tấn công bởi những bài đăng vui vẻ và những khoảnh khắc "nổi bật" có thể tạo ra một tiêu chuẩn phi thực tế về hạnh phúc. Chúng ta có thể bắt đầu cảm thấy rằng nếu không mỉm cười, không chia sẻ những cập nhật tích cực, hay không cười đùa với bạn bè, thì có điều gì đó không ổn ở mình. Kết quả là, chúng ta đeo một chiếc mặt nạ để hòa nhập, giả vờ hạnh phúc ngay cả khi bên trong đang vật lộn. Sự thể hiện hạnh phúc bên ngoài này trở thành một cách để bảo vệ bản thân khỏi sự phán xét hoặc xa lánh, ngay cả khi điều đó không hoàn toàn đúng.
Một lý do khác khiến chúng ta giả vờ hạnh phúc là nỗi sợ bị tổn thương. Việc bộc lộ cảm xúc thật của mình, đặc biệt là khi cảm thấy chán nản, có thể vô cùng khó khăn. Chúng ta có thể lo lắng về việc làm phiền người khác bằng cảm xúc của mình hoặc sợ bị đánh giá là "không đủ mạnh mẽ". Kết quả là, giả vờ hạnh phúc có vẻ là lựa chọn an toàn hơn, cho phép chúng ta tránh được sự khó chịu khi tiết lộ những khó khăn của mình.
Nỗi sợ bị tổn thương này có thể đặc biệt mạnh mẽ trong một số mối quan hệ, chẳng hạn như với gia đình hoặc bạn bè. Chúng ta có thể không muốn để người khác nhìn thấy mình trong trạng thái yếu đuối hoặc mong manh, vì sợ rằng điều đó có thể ảnh hưởng đến cách họ nhìn nhận chúng ta. Trớ trêu thay, nỗi sợ bị phán xét này có thể đẩy chúng ta vào sự cô lập hơn nữa, nơi chúng ta kìm nén cảm xúc thật và tiếp tục giả vờ rằng mọi thứ vẫn ổn, ngay cả khi thực tế không phải vậy.
Mặc dù việc giả vờ vui vẻ có vẻ như là một cơ chế đối phó vô hại, nhưng nó có thể gây ra những tổn thất đáng kể về mặt cảm xúc. Việc liên tục tỏ ra vui vẻ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần và cảm xúc của chúng ta. Càng giả vờ, chúng ta càng xa rời cảm xúc thật của mình, tạo ra cảm giác xung đột nội tâm. Theo thời gian, điều này có thể dẫn đến cảm giác thất vọng, cô đơn và thậm chí là trầm cảm khi chúng ta kìm nén cảm xúc thật của mình.
Việc giả vờ hạnh phúc cũng làm hao mòn năng lượng của chúng ta. Thật mệt mỏi khi phải giữ vẻ ngoài vui vẻ trong khi phải đấu tranh nội tâm với những cảm xúc tiêu cực. Chúng ta có thể thấy mình rút lui khỏi những tình huống đòi hỏi sự gắn kết cảm xúc vì quá mệt mỏi để tiếp tục. Áp lực phải tiếp tục giả vờ có thể khiến chúng ta cảm thấy choáng ngợp, trống rỗng và xa cách với chính mình và những người xung quanh.
Vậy, làm thế nào chúng ta có thể phá vỡ vòng luẩn quẩn của việc giả vờ hạnh phúc? Bước đầu tiên là thừa nhận rằng việc không ổn cũng không sao. Chúng ta không cần phải liên tục tỏ ra mạnh mẽ trước thế giới. Chấp nhận sự tổn thương và cho phép bản thân cảm nhận và thể hiện cảm xúc thật là một bước tiến mạnh mẽ hướng tới sự chữa lành. Trò chuyện với một người mà chúng ta tin tưởng—dù đó là bạn bè, người thân hay nhà trị liệu—có thể giúp chúng ta xử lý cảm xúc và buông bỏ nhu cầu giả vờ.
Việc cởi mở chia sẻ về những khó khăn của bản thân có thể mang lại sự giải thoát đáng kinh ngạc và giúp chúng ta nhận ra rằng mình không đơn độc trong cảm xúc của chính mình. Điều quan trọng cần nhớ là việc tìm kiếm sự giúp đỡ hay bộc lộ sự yếu đuối không khiến chúng ta trở nên yếu đuối—mà nó khiến chúng ta trở nên con người hơn. Một cách khác để thoát khỏi vòng luẩn quẩn giả vờ hạnh phúc là thực hành lòng trắc ẩn với chính mình. Thay vì tự trách bản thân vì cảm thấy chán nản, chúng ta có thể học cách chấp nhận cảm xúc mà không phán xét. Bằng cách đối xử với bản thân bằng lòng tốt và sự thấu hiểu, chúng ta tạo ra một không gian an toàn, nơi chúng ta có thể chữa lành và trưởng thành mà không cần đến những chiếc mặt nạ.
Cuối cùng, việc giả vờ hạnh phúc có vẻ là một cách dễ dàng để tránh né sự khó chịu, nhưng nó chỉ kéo dài nỗi đau cảm xúc của chúng ta. Bằng cách chấp nhận sự chân thật và cho phép bản thân sống thật với người khác, chúng ta có thể trải nghiệm cảm giác kết nối và hạnh phúc sâu sắc hơn. Không phải lúc nào cũng hạnh phúc, và cũng không sao nếu để người khác nhìn thấy phiên bản chân thực, không bị che giấu của chính mình.
Bạn đã bao giờ thấy mình giả vờ hạnh phúc chưa? Bạn đã trải qua những cảm xúc thật nào khi che giấu chúng? Hãy nhớ rằng, sống thật với chính mình cũng không sao cả, và đôi khi, việc cởi mở chia sẻ những khó khăn của bản thân có thể giúp chúng ta mạnh mẽ và chữa lành hơn. Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn với chúng tôi trong phần bình luận nhé!