Sao Thiên Vương, hành tinh thứ bảy tính từ Mặt Trời, giữ một vị trí đặc biệt trong hệ Mặt Trời nhờ độ nghiêng trục quay cực đoan — khoảng 97,8 độ — khiến nó gần như quay nghiêng hẳn so với mặt phẳng quỹ đạo.
Chính tư thế bất thường này đã khiến Thiên Vương khác biệt hoàn toàn so với các hành tinh khác, trở thành một bí ẩn hấp dẫn cho các nhà thiên văn và khoa học hành tinh.
So với các hành tinh khác, trục quay của Thiên Vương nghiêng một cách kịch tính: trục của Trái Đất chỉ nghiêng 23,5 độ, còn Sao Hỏa là 25,2 độ. Điều này đồng nghĩa với việc các cực của Thiên Vương gần như quay ngang so với đường đi của nó quanh Mặt Trời, tạo ra những mùa cực đoan kéo dài hơn 20 năm Trái Đất cho mỗi mùa. Độ nghiêng khác thường này ảnh hưởng mạnh mẽ đến khí hậu, sự lưu thông trong khí quyển và cả hướng của từ trường hành tinh.
Lý giải được chấp nhận rộng rãi nhất cho độ nghiêng của Thiên Vương chính là giả thuyết Va Chạm Khổng Lồ. Trong thời kỳ sơ khai của hệ Mặt Trời, Thiên Vương được cho là đã va chạm với một thiên thể khổng lồ, có thể lớn gấp nhiều lần Trái Đất. Cú va chạm dữ dội này có thể đã hất hành tinh ra khỏi trục quay ban đầu, khiến nó nghiêng hẳn sang một bên.
Các mô phỏng số cho thấy, một vụ va chạm như vậy có thể truyền đủ động lượng góc để tạo ra độ nghiêng như quan sát ngày nay. Giả thuyết này cũng phù hợp với đặc điểm nghiêng bất thường của hệ mặt trăng và từ trường của Thiên Vương. Vụ va chạm có lẽ đã thay đổi hoàn toàn động lực quay của hành tinh, ảnh hưởng đến quỹ đạo vệ tinh và hình thành cấu trúc từ quyển hiện nay. Nó cũng lý giải vì sao Thiên Vương, khác với người “anh em” Hải Vương tinh có khối lượng và thành phần tương tự, lại sở hữu một trục quay lệch lạ thường.
Một giả thuyết mới nổi khác cho rằng độ nghiêng của Thiên Vương không phải do một cú va chạm duy nhất, mà xuất phát từ sự tương tác hấp dẫn với một mặt trăng lớn từng tồn tại quanh hành tinh. Nghiên cứu cho thấy một vệ tinh có kích thước tương đương Ganymede hoặc bằng nửa khối lượng Mặt Trăng Trái Đất có thể đã làm mất ổn định trục quay của Thiên Vương thông qua quá trình cộng hưởng quay–quỹ đạo.
Khi mặt trăng giả định này dần dịch chuyển ra xa vượt quá khoảng cách giới hạn, lực hấp dẫn của nó đã gây ra những dao động hỗn loạn cho trục quay của hành tinh. Cuối cùng, mặt trăng có thể đã xoắn ốc rơi vào hành tinh, tạo nên độ nghiêng cực đoan và “khóa chặt” nó. Giả thuyết này lý giải được sự tích lũy dần độ nghiêng và sự ổn định sau đó của hành tinh như các mô hình máy tính tái hiện.
Dù kịch bản va chạm khổng lồ vẫn chiếm ưu thế, cả hai giả thuyết đều chạm tới những khía cạnh khác nhau của độ nghiêng trục Thiên Vương và vẫn cần thêm bằng chứng quan sát. Giả thuyết mặt trăng thất lạc mang đến một cơ chế ít “tàn phá” hơn, đồng thời phù hợp với các mô phỏng mới về động lực hành tinh và tương tác vệ tinh.
Tiến sĩ Sarah Lee, một nhà khoa học hành tinh chuyên nghiên cứu động lực hệ Mặt Trời, nhận định: “Độ nghiêng của Thiên Vương là một dị thường thách thức mọi lý thuyết hình thành hành tinh truyền thống. Bằng chứng ủng hộ mạnh mẽ giả thuyết va chạm khổng lồ, nhưng cơ chế thay thế như sự nghiêng trục do vệ tinh cũng là hướng nghiên cứu đầy hứa hẹn để giải thích toàn diện hiện tượng này.”
Tương tự, Tiến sĩ Alex Reinhardt, chuyên gia về cơ học thiên thể, nhấn mạnh: “Điệu nhảy phức tạp giữa Thiên Vương và một mặt trăng cổ đại có thể là minh chứng tuyệt vời cho cách các thiên thể tác động lẫn nhau, có lẽ đã ‘đóng băng’ độ nghiêng bất thường của hành tinh trong một cấu hình vừa hỗn loạn vừa ổn định”. Những quan điểm này khẳng định nỗ lực khoa học không ngừng nhằm giải mã bí ẩn hành tinh thông qua cả quan sát kính thiên văn lẫn mô hình tiên tiến.
Việc tìm hiểu độ nghiêng của Thiên Vương không chỉ là giải thích một “ca lạ” trong hệ Mặt Trời. Nó còn mang đến cái nhìn sâu sắc về quá trình hình thành hành tinh, môi trường thuở sơ khai và những lực lượng đã định hình hệ hành tinh – vệ tinh. Cách độ nghiêng ảnh hưởng đến khí hậu và từ quyển Thiên Vương là một “phòng thí nghiệm tự nhiên” giúp nghiên cứu những trường hợp cực đoan có thể tồn tại ở các hệ ngoại hành tinh, góp phần mở rộng hiểu biết về khả năng sinh sống và tiến hóa hành tinh ở nơi khác.
Độ nghiêng bất thường của Sao Thiên Vương vẫn là một trong những bí ẩn hấp dẫn nhất của hệ Mặt Trời. Giả thuyết va chạm khổng lồ, với nhiều bằng chứng mô phỏng và quan sát, cho thấy một vụ va chạm dữ dội thời sơ khai đã thay đổi trục quay của hành tinh. Trong khi đó, giả thuyết mặt trăng thất lạc lại đưa ra khả năng nghiêng trục dần dần thông qua lực hấp dẫn và cộng hưởng quỹ đạo, trước khi định hình nên tư thế quay ngang hiện tại.