Hãy thành thật—đã có một thời, chúng ta nóng lòng chờ đợi những đêm Champions League. Nhưng gần đây, nhiều người bắt đầu cảm thấy hơi… thất vọng.
Sự kịch tính mà ta từng mong chờ, đặc biệt ở các vòng loại trực tiếp, dường như đang dần phai nhạt. Liệu đó chỉ là cảm giác, hay Cúp C1 châu Âu thực sự đang bớt hấp dẫn đi? Hãy cùng phân tích.
Trong vài mùa giải gần đây, vòng tứ kết ghi nhận số bàn thắng ít hơn bất kỳ vòng nào khác. Kể từ mùa 2011–2012, giai đoạn này chỉ đạt trung bình 2,63 bàn mỗi trận. Con số này thậm chí còn thấp hơn mức trung bình 2,86 bàn ở vòng bảng. Trong khi đó, trận chung kết lại thường bùng nổ hơn, với trung bình khoảng 3,5 bàn mỗi trận! Vậy nên, dù chúng ta háo hức chờ những màn đối đầu đỉnh cao, nhiều lần chỉ nhận lại những trận đấu chặt chẽ, ít cơ hội.
Chuyện gì đang xảy ra? Có vẻ như khi áp lực tăng cao, lối chơi lại càng an toàn. Các đội không muốn thua ở lượt đi. Huấn luyện viên chọn chiến thuật chặt chẽ, thiên về phòng ngự. Cầu thủ thì ngại mạo hiểm. Kết quả là những trận đấu hai lượt giống như ván cờ chậm rãi, thay vì một cuộc thư hùng rực lửa.
Ngay cả khi có nhiều bàn thắng, chúng thường lại đến theo thế trận một chiều. Một đội sớm vươn lên dẫn trước, và lượt về trở thành thủ tục. Nhớ lại trận Porto gặp Bayern năm 2015? Lượt đi, Porto gây sốc với chiến thắng 3–1. Nhưng chỉ trong 27 phút lượt về, Bayern đã ghi liền 5 bàn. Tất cả sự kịch tính tan biến trước khi hiệp một kết thúc. Sự chênh lệch này giết chết cảm giác hồi hộp.
Chúng ta vẫn nhớ những trận cầu huyền thoại: cú lội ngược dòng 4–0 của Liverpool trước Barcelona, hay những màn rượt đuổi nghẹt thở của Real Madrid. Nhưng những khoảnh khắc ấy dần trở nên hiếm hoi. Thay vào đó là những trận ít bàn thắng, nặng về phòng ngự, nơi khán giả chỉ còn biết ngóng từng phút trôi qua. Không phải vì các đội thiếu tài năng—mà bởi họ không còn táo bạo.
Thể thức hai lượt khuyến khích sự thận trọng. Một đội hoàn toàn có thể chấp nhận hòa, thậm chí thua nhẹ ở trận đầu, nhưng vẫn đi tiếp. Điều đó khiến họ chú trọng vào việc tránh thất bại hơn là tìm kiếm chiến thắng. Và người hâm mộ, chúng ta, cảm nhận rõ điều đó. Cảm giác “sống còn” thường chỉ xuất hiện muộn ở lượt về—nếu có.
Điều thú vị là chung kết vẫn giữ được sự kịch tính. Thường có nhiều bàn thắng hơn, những pha bóng bùng nổ hơn, nhịp độ cao hơn. Rõ ràng, chất lượng vẫn ở đó. Nhưng tại sao sự cuồng nhiệt ấy chỉ xuất hiện ở cuối cùng? Nếu Cúp C1 châu Âu có thể thắp lại ngọn lửa ấy từ các vòng trước, có lẽ chúng ta sẽ lại yêu nó như thuở nào.
Có lẽ đã đến lúc xem xét lại thể thức. Liệu loại trực tiếp một lượt có mang đến nhiều bất ngờ hơn? Liệu luật bàn thắng sân khách nên được áp dụng lại, hay bỏ hẳn? Có nên có những điều chỉnh để buộc các đội chơi cởi mở hơn? Chưa ai có câu trả lời hoàn hảo, nhưng một điều chắc chắn: chúng ta đang nhớ cảm giác kịch tính ấy.
Bạn còn thấy hào hứng với những đêm Cúp C1 châu Âu? Hay đã từng bắt gặp mình lướt điện thoại giữa trận? Chúng tôi muốn nghe suy nghĩ của bạn. Có thể đây chỉ là giai đoạn thoáng qua. Hoặc có thể đã đến lúc Liên đoàn Bóng đá châu Âu cần một cuộc cải tổ mạnh mẽ. Một điều chắc chắn—bóng đá phải mang lại sự cuồng nhiệt. Hãy hy vọng phép màu sẽ sớm quay trở lại. Chúng ta cùng chờ nhé!