Tôi từng thắc mắc làm sao người ta có thể tạo ra những bức ảnh đầy tâm trạng, cảm xúc và chất điện ảnh đến thế.
Cho đến khi tôi bắt đầu thử nghiệm và nhận ra: điều cốt lõi không nằm ở thiết bị đắt tiền, mà ở vài mẹo nhỏ có thể thay đổi hoàn toàn bầu không khí của tấm ảnh.
Để tôi chia sẻ với bạn những bí quyết yêu thích, cực dễ áp dụng để biến ảnh thường thành ảnh “chuẩn phim”. Tin tôi đi, bạn không cần đến ngân sách Hollywood đâu.
Ảnh điện ảnh chính là về cảm xúc, và ánh sáng quyết định sắc thái. Bí quyết của tôi? Giờ vàng. Nguồn sáng ấm áp, dịu nhẹ ngay sau bình minh hoặc trước hoàng hôn sẽ lập tức thêm chiều sâu và cảm xúc cho ảnh. Đừng ngại bóng tối! Một chút tương phản sẽ khiến khung hình trở nên kịch tính hơn. Ngay cả ánh sáng từ cửa sổ với một tấm rèm kéo hờ cũng có thể tạo nên hiệu ứng tuyệt đẹp. Ánh sáng tự nhiên chính là công cụ tốt nhất và miễn phí!
Nếu nhân vật của bạn lúc nào cũng nằm chính giữa khung hình, ảnh sẽ dễ trở nên phẳng và đơn điệu. Thử mẹo này: tưởng tượng khung hình được chia thành một lưới ô vuông (nhiều camera điện thoại đã có sẵn), rồi đặt chủ thể lệch sang một bên. Điều này tạo cảm giác chuyển động, khoảng trống và dự báo — như thể có điều gì đó sắp xảy ra. Đó chính là “phép màu điện ảnh”.
Bạn biết cảm giác rộng mở, đầy điện ảnh ấy chứ? Nó thường đến từ những khung hình rộng, cho thấy cả nhân vật lẫn bối cảnh. Hãy thử lùi lại và ghi lại nhiều chi tiết xung quanh hơn — có thể là con phố vắng, cánh đồng trống hay căn bếp khi chiều muộn. Để nhân vật “thở” trong khung hình. Thêm vào đó, bối cảnh sẽ kể thêm câu chuyện.
Mẹo này nằm ở khâu chỉnh sửa. Khi muốn có hiệu ứng mềm mại, mơ màng, tôi thường giảm nhẹ độ tương phản và nâng sáng vùng bóng trong ứng dụng chỉnh ảnh (ngay cả những app miễn phí như Snapseed hay Lightroom Mobile cũng làm được). Kết quả là ảnh bớt gắt và trở nên “nhuốm màu phim” hơn.
Phim điện ảnh thường có bảng màu đặc trưng — ấm áp, lạnh lẽo, xanh cam, hoặc xanh lá dịu... Bạn cũng có thể áp dụng! Tôi thường dùng preset hoặc filter để phủ một lớp màu nhẹ lên toàn bộ ảnh. Chỉ cần chút xanh lam, be hay hổ phách cũng đủ gắn kết tổng thể và khiến ảnh trông như một thước phim.
Đây là yếu tố quan trọng nhất. Ảnh điện ảnh mang lại cảm giác như một mảnh ghép trong câu chuyện lớn. Thay vì tạo dáng, hãy chụp khoảnh khắc — ai đó đang bật cười, một ánh nhìn xa xăm qua cửa sổ, hay bàn tay với lấy tách cà phê. Hãy tự hỏi: “Điều gì đang xảy ra trong khoảnh khắc này?” — và bấm máy.
Tôi rất muốn biết — bạn đã từng thử áp dụng mẹo nào trong số này chưa? Hay bạn có chiêu riêng để ảnh trông thật đặc biệt? Hãy chia sẻ bí quyết của bạn hoặc gắn thẻ tôi trong tấm ảnh điện ảnh nhất của bạn nhé!
Nhiếp ảnh không cần phải phức tạp mới trở nên mạnh mẽ. Đôi khi, chỉ cần một góc nhìn khác, ta đã có thể biến những khoảnh khắc đời thường trở nên lãng mạn hơn. Hãy cùng nhau biến điều bình dị thành điện ảnh