Bạn đã bao giờ dừng lại để tự hỏi điều gì thực sự phân biệt nhiếp ảnh với hội họa chưa? Cả hai đều là ngôn ngữ thị giác, lưu giữ khoảnh khắc, khơi gợi cảm xúc và kể những câu chuyện.
Thế nhưng, dù có chung mục đích, chúng lại khác biệt căn bản về kỹ thuật, cách cảm nhận và ý đồ nghệ thuật. Hôm nay, hãy cùng khám phá ranh giới phân tách và đôi khi xóa nhòa hai thế giới nhiếp ảnh và hội họa.
Dù bạn nghiêng về sự chính xác của ống kính hay nét cọ phóng khoáng, hành trình này sẽ khiến bạn suy ngẫm lại về cách chúng ta định nghĩa nghệ thuật.
Hội họa, một trong những hình thức nghệ thuật lâu đời nhất, đã tồn tại hàng nghìn năm, trải qua vô số phong cách, từ chủ nghĩa hiện thực đến biểu hiện trừu tượng. Nó cho phép nghệ sĩ tự do tuyệt đối trong sáng tạo, nhào nặn màu sắc, hình khối và chất liệu theo tầm nhìn riêng. Trong khi đó, nhiếp ảnh lại tương đối hiện đại, xuất hiện vào đầu thế kỷ 19 như một bước đột phá công nghệ. Không giống hội họa, nhiếp ảnh ghi lại hiện thực bằng phương tiện cơ học — ống kính máy ảnh chụp lại ánh sáng và bóng tối tức thời. Qua thời gian, nhiếp ảnh đã vượt ra ngoài công cụ lưu giữ tư liệu, trở thành một loại hình nghệ thuật được công nhận, không ngừng mở rộng biên giới sáng tạo qua bố cục, ánh sáng và hậu kỳ.
Khác biệt then chốt nằm ở cách hai loại hình này được tạo nên. Hội họa là một quá trình cộng gộp. Nghệ sĩ xây dựng bức tranh từng lớp, hòa trộn màu sắc, điều khiển nét cọ và liên tục chỉnh sửa tác phẩm. Quá trình ấy chậm rãi, thiền định và mang tính cá nhân sâu sắc, cho phép sự tưởng tượng bay xa vượt ngoài những gì mắt thường thấy. Nhiếp ảnh phần lớn là quá trình tức thời — ghi lại những gì vốn có trước ống kính. Dù nhiếp ảnh gia vẫn sáng tạo qua khung hình, thời điểm và ánh sáng, bức ảnh ban đầu vẫn gắn chặt với thực tại. Công cụ kỹ thuật số ngày nay cho phép chỉnh sửa và xử lý, thu hẹp phần nào khoảng cách này, nhưng bản chất vẫn vậy: nhiếp ảnh khởi đầu từ hiện thực, hội họa từ trí tưởng tượng.
Dù khác biệt về kỹ thuật, cả nhiếp ảnh lẫn hội họa đều là phương tiện biểu đạt chủ quan. Người họa sĩ có thể khắc họa cảnh siêu thực hay khái niệm trừu tượng vốn không thể chụp được. Ngược lại, nhiếp ảnh gia thường chọn góc nhìn độc đáo, làm mờ chuyển động hay sử dụng ánh sáng khác thường để tạo chiều sâu cảm xúc và ý nghĩa. Có nhiếp ảnh gia tiếp cận công việc như một họa sĩ, dàn dựng cảnh, điều chỉnh màu sắc và xử lý hình ảnh để truyền tải cảm xúc vượt ra ngoài sự tái hiện. Ngược lại, có họa sĩ lại vẽ tả thực đến mức ánh sáng và chi tiết sống động như một tấm ảnh.
Thời gian tác động khác nhau đến hai loại hình này. Tranh vẽ thường mang tính tĩnh tại và lâu dài, là sự diễn giải được đóng băng, lưu giữ hàng thế kỷ. Nhiếp ảnh thì ghi lại khoảnh khắc thoáng qua — những giây phút không bao giờ lặp lại nguyên vẹn. Chính tính tức thời này mang đến cho nhiếp ảnh sức mạnh tư liệu và cảm xúc khẩn thiết. Ngược lại, hội họa mời gọi người xem dừng lại lâu hơn, chiêm ngẫm từng lớp nghĩa, mang đến trải nghiệm mang tính biểu tượng và vượt thời gian.
Trong nhiều thập kỷ gần đây, ranh giới giữa nhiếp ảnh và hội họa ngày càng mờ nhạt. Những kỹ thuật như xử lý ảnh, nghệ thuật đa chất liệu và nghệ thuật số kết hợp yếu tố nhiếp ảnh với chất liệu hội họa. Nghệ sĩ như Gerhard Richter đã nổi tiếng với việc kết hợp cả hai, sáng tạo nên những bức tranh dựa trên ảnh, thách thức các khái niệm truyền thống. Tương tự, ảnh in có thể được vẽ bổ sung hoặc chỉnh sửa thủ công để trở thành tác phẩm lai. Sự giao thoa này làm giàu thêm cho nghệ thuật thị giác, chứng minh rằng sức sáng tạo vượt lên mọi định nghĩa cứng nhắc.
Liệu một loại hình có “nghệ thuật” hơn loại còn lại? Quan điểm rất đa dạng. Có người cho rằng hội họa đòi hỏi kỹ năng và trí tưởng tượng lớn hơn, trong khi người khác nhấn mạnh khả năng của nhiếp ảnh trong việc ghi lại hiện thực với sự chân thật và tinh tế. Sau cùng, cả hai cùng hướng đến một mục tiêu cơ bản: giao tiếp, truyền cảm hứng và lay động trái tim người xem. “Ranh giới” ở đây không phải là một đường ngăn cách, mà là vùng giao thoa nơi cả hai tồn tại và bổ trợ lẫn nhau.
Vậy, bạn nghĩ sao? Bạn bị cuốn hút bởi nét chạm đầy xúc cảm của hội họa hay sức mạnh tức thời mang tính tư liệu của nhiếp ảnh? Hay bạn trân trọng cả hai bởi những giá trị riêng biệt? Cuộc đối thoại giữa hai loại hình nghệ thuật này vẫn đang tiếp diễn và không ngừng tiến hóa — cũng như chính nghệ thuật vậy. Hãy chia sẻ quan điểm và những ví dụ yêu thích của bạn, nơi ranh giới giữa nhiếp ảnh và hội họa được làm rõ hoặc bị xóa nhòa!