Khi xem nhạc kịch, bạn đã bao giờ thấy mình vừa cười, vừa khóc, vừa ngân nga một giai điệu nào đó - tất cả đều diễn ra trong cùng một cảnh quay chưa? Cảm xúc thăng trầm ấy không phải tự nhiên mà có.
Sân khấu nhạc kịch là một loại hình nghệ thuật độc đáo, nơi kịch và giai điệu hòa quyện để kể những câu chuyện nhân văn sâu sắc qua bài hát. Nhưng chính xác thì kể chuyện và âm nhạc kết hợp nhuần nhuyễn như thế nào?
Hãy cùng khám phá sức mạnh đằng sau sự kết hợp giữa kịch sân khấu và giai điệu trong nhạc kịch.
Nhạc kịch bắt nguồn từ truyền thống kể chuyện cổ xưa bằng âm nhạc, có từ thời kịch và opera Hy Lạp. Tuy nhiên, hình thức hiện đại này đã phát triển vào đầu thế kỷ 20, với các vở diễn như Show Boat (1927) và Oklahoma! (1943), những vở diễn đã thay đổi cục diện bằng cách lồng ghép âm nhạc trực tiếp vào cốt truyện.
Những vở diễn này không chỉ bao gồm các bài hát để giải trí mà còn sử dụng chúng để thúc đẩy câu chuyện. Thay vì dừng diễn biến, âm nhạc đã trở thành một phần của diễn biến. Sự thay đổi cơ bản này cho phép nhạc kịch trở nên biểu cảm sâu sắc và giàu cảm xúc.
Một trong những đặc điểm nổi bật nhất của nhạc kịch là âm nhạc không chỉ là một phần bổ sung mà còn là chính câu chuyện. Thông qua giai điệu, các nhân vật thể hiện những cảm xúc mà họ không thể diễn tả thành lời. Một bài hát có thể tiết lộ xung đột nội tâm, những khát khao tiềm ẩn, hoặc những bước ngoặt quan trọng trong cốt truyện.
Lấy Les Misérables làm ví dụ. Trong bài hát kinh điển "I Dreamed a Dream", Fantine không chỉ hát mà còn bộc lộ cả tâm hồn mình. Giai điệu làm nổi bật nỗi đau buồn và sự bất lực của nhân vật theo cách mà lời thoại đơn thuần không thể làm được. Chính chiều sâu cảm xúc này đã làm nên sức hấp dẫn của nhạc kịch.
Các tiết mục âm nhạc thường đóng vai trò như những điểm sáng cảm xúc, giúp khán giả hiểu sâu hơn về sự trưởng thành cá nhân hay những đấu tranh tinh thần của nhân vật. Thông qua các tiết mục đơn ca, song ca hoặc nhóm, các bài hát làm nổi bật hành trình cảm xúc của các nhân vật trong suốt vở kịch.
Hãy xem xét ca khúc "Defying Gravity" của Elphaba trong Wicked. Khoảnh khắc này đánh dấu sự chuyển mình của cô từ một người ngoài cuộc bị hiểu lầm thành một cá nhân mạnh mẽ. Giọng hát cao vút hòa hợp với cảm giác tự do và nổi loạn đang dâng trào của nhân vật. Trong nhạc kịch, âm nhạc được thiết kế để phản ánh tâm hồn của nhân vật, thường trở thành tiếng nói cảm xúc của họ.
Một vở nhạc kịch được sáng tác tốt thường sử dụng các chủ đề âm nhạc lặp đi lặp lại—gọi là mô-típ—để thống nhất câu chuyện. Những mô típ này có thể là giai điệu, hòa âm hoặc nhịp điệu xuất hiện bất cứ khi nào một ý tưởng hoặc cảm xúc nào đó nảy sinh.
Ví dụ, vở kịch Bóng Ma trong Nhà Hát (The Phantom of the Opera) sử dụng mô típ bàn phím ám ảnh bất cứ khi nào Bóng Ma xuất hiện hoặc tác động đến bối cảnh. Điều này tạo ra sự liên tục và làm sâu sắc thêm mối liên hệ cảm xúc của khán giả với cốt truyện. Sự lặp lại của các ý tưởng âm nhạc không chỉ thỏa mãn về mặt nghệ thuật mà còn giúp người xem vô thức theo dõi các cung bậc cảm xúc và những căng thẳng kịch tính.
Một trong những đặc điểm nổi bật của những vở nhạc kịch tuyệt vời là sự chuyển tiếp mượt mà giữa lời thoại và bài hát. Đây được gọi là cấu trúc "sáng tác xuyên suốt", nơi âm nhạc gần như liên tục chảy trong suốt quá trình sản xuất.
Các chương trình như Hamilton là minh chứng điển hình cho phong cách này, kết hợp nhịp điệu hip-hop với các đoạn hát và lời thoại, làm mờ ranh giới giữa lời thoại và giai điệu. Những chuyển tiếp liền mạch này ngăn chặn sự gián đoạn trong tông điệu cảm xúc và giữ cho khán giả đắm chìm sâu sắc vào câu chuyện.
Trong nhạc kịch, biên đạo không chỉ đơn thuần là chuyển động—mà còn là sự mở rộng về mặt hình ảnh của âm nhạc và cảm xúc. Các cảnh múa thường làm nổi bật những khoảnh khắc cao trào, tôn vinh niềm vui hoặc tăng cường sự căng thẳng.
Ví dụ, trong vở West Side Story, các cảnh múa trong "America" và "Tonight" thể hiện trực quan sự xung đột và đam mê giữa hai nhóm đối thủ. Thể chất của người biểu diễn, được dẫn dắt bởi nhịp điệu và giai điệu, biến câu chuyện thành một trải nghiệm toàn thân.
Trong khi các tác phẩm đơn ca làm nổi bật quan điểm cá nhân, các tác phẩm hòa tấu xây dựng thế giới của nhạc kịch. Các bài hát nhóm có thể thể hiện cảm xúc tập thể, bối cảnh văn hóa hoặc động lực xã hội. Trong vở Rent, bài hát "La Vie Bohème" đóng vai trò như một tuyên ngôn mạnh mẽ về cộng đồng, sự sáng tạo và sức đề kháng.
Các tác phẩm hòa tấu cũng làm tăng thêm xung đột và kịch tính. Bằng cách chồng chéo nhiều câu hát và góc nhìn của các nhân vật, các nhà soạn nhạc tạo ra những khoảnh khắc căng thẳng sân khấu phong phú và có kết cấu. Kết quả là gì? Một tấm thảm cảm xúc khắc họa sự phức tạp của các mối quan hệ giữa con người.
Ánh sáng, thiết kế sân khấu và trang phục trong nhạc kịch không chỉ là nền tảng—chúng còn củng cố sức mạnh cảm xúc của âm nhạc. Các yếu tố sân khấu thường được đồng bộ hóa với các tín hiệu âm nhạc để nhấn mạnh những thay đổi về tâm trạng hoặc bối cảnh.
Ví dụ, trong vở kịch "Dear Evan Hansen", màn hình kỹ thuật số và hiệu ứng ánh sáng thay đổi khi những lời nói dối của nhân vật dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng hơn. Những hình ảnh này, kết hợp với nhạc nền, khuếch đại chiều sâu tâm lý của câu chuyện, biến giai điệu thành một trải nghiệm đa giác quan.
Sự kết hợp giữa kịch tính và giai điệu phụ thuộc rất nhiều vào sự hợp tác giữa nhà soạn nhạc và nhà viết kịch. Trong nhiều vở nhạc kịch thành công, âm nhạc và kịch bản được phát triển song song, đảm bảo rằng các bài hát phát triển tự nhiên từ lời thoại và làm nổi bật nhịp điệu cảm xúc của câu chuyện.
Quá trình hợp tác này đóng vai trò then chốt trong các tác phẩm như Sweeney Todd của Stephen Sondheim, nơi giai điệu phức tạp và cốt truyện u ám song hành. Sự tương tác giữa lời bài hát và cấu trúc kịch tính tạo nên chiều sâu và sự gắn kết.
Vậy tại sao sự kết hợp giữa kịch tính và giai điệu lại hiệu quả đến vậy trong nhạc kịch? Câu trả lời nằm ở cách con người trải nghiệm cảm xúc. Theo nghiên cứu về tâm lý học và nhận thức âm nhạc, âm nhạc kích hoạt các trung tâm cảm xúc trong não bộ trực tiếp hơn lời nói.
Khi được kết hợp với một câu chuyện hấp dẫn, âm nhạc giúp tăng cường sự cộng hưởng cảm xúc và khả năng ghi nhớ.
Tiến sĩ Elizabeth Hellmuth Margulis, một nhà khoa học nhận thức chuyên về âm nhạc, lưu ý rằng "âm nhạc khiến những trải nghiệm trở nên đáng nhớ hơn vì nó cho phép biểu đạt cảm xúc trở nên mãnh liệt và dễ tiếp cận hơn." Điều này củng cố quan điểm cho rằng nhạc kịch để lại ấn tượng lâu dài bởi vì chúng giao tiếp ở nhiều cấp độ - trí tuệ, cảm xúc và giác quan.
Sân khấu nhạc kịch vẫn tiếp tục quyến rũ bởi vì nó chạm đến cả trái tim và tâm trí. Sự kết hợp giữa cách kể chuyện sân khấu với giai điệu mạnh mẽ tạo ra một thế giới nơi cảm xúc được thể hiện rõ nét hơn, xung đột được thể hiện rõ ràng hơn và nhân văn hơn.
Vì vậy, lần tới khi bạn ngồi trong rạp hát hoặc xem nhạc kịch trực tuyến tại nhà, hãy chú ý đến cảm giác của âm nhạc. Hãy tự hỏi: giai điệu đang nói với tôi điều gì mà ngôn từ đơn thuần không thể diễn tả? Đó chính là điều kỳ diệu thực sự của nhạc kịch - sự hòa quyện giữa cảm xúc và biểu cảm.
Hãy để âm nhạc dẫn lối bạn, và câu chuyện lay động bạn. Bởi vì trong nhạc kịch, mỗi nốt nhạc đều kể một phần câu chuyện.