Bạn đã bao giờ cầm trên tay một chiếc điện thoại cũ và tự hỏi nó sẽ đi về đâu chưa? Có thể nó đang nằm im trong ngăn kéo, hoặc tệ hơn, bị chôn vùi trong bãi rác, từ từ rò rỉ kim loại vào lòng đất.
Chúng ta thay mới thiết bị nhanh hơn bao giờ hết — điện thoại mới mỗi hai năm, đồng hồ thông minh vài năm một lần — thế nhưng hiếm ai nghĩ đến điều gì xảy ra sau khi chúng bị bỏ đi.
Sự thật là hầu hết các thiết bị điện tử không thể tự phân hủy. Chúng chất chồng lên nhau. Hiện nay, thế giới tạo ra hơn 50 triệu tấn rác thải điện tử mỗi năm, nhưng chỉ khoảng 20% được tái chế đúng cách. Vậy nếu thiết bị của bạn có thể… biến mất hoàn toàn sau khi bạn dùng xong thì sao? Xuất hiện trong bối cảnh đó là điện tử phân hủy sinh học — một cuộc cách mạng thầm lặng đang diễn ra trong các phòng thí nghiệm và startup khắp Bắc Mỹ, châu Âu và một phần châu Á. Đây không còn là viễn tưởng khoa học. Đó là những thiết bị thật sự, được chế tạo từ vật liệu có khả năng phân hủy an toàn trong môi trường, giúp giảm ô nhiễm và gánh nặng cho các bãi rác.
Điện tử truyền thống dựa trên các vật liệu cứng nhắc, khó tái chế: chip silicon bọc trong nhựa, dây đồng, cùng kim loại nặng độc hại như chì và cadimi. Điện tử phân hủy sinh học đảo ngược mô hình này. Thay vì những linh kiện tồn tại vĩnh viễn, các nhà khoa học sử dụng vật liệu thoáng qua — những thành phần được thiết kế để hoạt động bình thường trong quá trình sử dụng, rồi phân hủy dưới điều kiện nhất định như độ ẩm, nhiệt hoặc hoạt động vi sinh.
Ví dụ, các nhà nghiên cứu tại một trường đại học hàng đầu ở Mỹ đã phát triển bảng mạch từ cellulose nanofibrils — một loại vật liệu từ gỗ, vừa bền, dẻo lại hoàn toàn có thể ủ phân. Các mạch dẫn được in bằng magie — một kim loại an toàn, xuất hiện tự nhiên, có thể ăn mòn vô hại trong nước. Ngay cả lớp cách điện cũng làm từ protein tơ tằm hoặc polyme có nguồn gốc thực vật.
Những thiết bị này hoạt động như điện tử thông thường — cho đến khi chúng không còn cần thiết. Khi tiếp xúc với nước hoặc đất, chúng bắt đầu tan rã trong vòng vài ngày hoặc vài tuần, chỉ để lại những vi lượng không gây hại cho môi trường.
Bạn chưa thể tìm thấy một chiếc điện thoại phân hủy sinh học trên thị trường, nhưng nhiều ứng dụng chuyên biệt đã chứng minh tính khả thi:
1. Các thiết bị cấy ghép y tế
Một trong những ứng dụng tiên tiến nhất là ở thiết bị y tế tạm thời. Hãy tưởng tượng một cảm biến cấy sau phẫu thuật để theo dõi quá trình hồi phục — nhiệt độ, áp suất, viêm nhiễm — rồi tan biến tự nhiên trong cơ thể sau vài tuần. Không cần phẫu thuật lần hai để lấy ra. Một nhóm nghiên cứu tại Canada đã thử nghiệm thành công trên mô hình động vật. Kỹ sư y sinh Elena Torres giải thích: “Điều tuyệt vời nằm ở thời điểm. Thiết bị hoạt động đúng khi bạn cần, rồi biến mất khi đã hoàn thành nhiệm vụ”.
2. Cảm biến môi trường
Các nhà khoa học đang triển khai cảm biến phân hủy sinh học trong rừng, sông và nông trại để theo dõi nhiệt độ, độ ẩm hoặc mức độ ô nhiễm. Khi hoàn thành, chúng tự phân hủy tại chỗ. Trong một thử nghiệm ở Tây Bắc Thái Bình Dương, 500 cảm biến được thả vào một lưu vực xa xôi để giám sát chất lượng nước. Ba tháng sau, không còn cái nào tồn tại — bởi tất cả đã tự phân hủy.
3. Thiết bị đeo tạm thời
Hãy nghĩ đến vòng theo dõi sức khỏe cho vận động viên trong giải đấu, hoặc thiết bị y tế khẩn cấp trong vùng thiên tai. Chúng không cần tồn tại nhiều năm. Một startup Thụy Điển đã ra mắt miếng dán da tạm thời, theo dõi sinh hiệu trong 10 ngày, rồi tan biến chỉ bằng dung dịch muối sinh lý. Đây là lựa chọn lý tưởng cho môi trường thiếu hạ tầng tái chế.
Dù đầy hứa hẹn, điện tử phân hủy sinh học chưa thể thay thế laptop hay smartphone của bạn. Vẫn tồn tại những thách thức lớn:
• Độ bền vs. Khả năng phân hủy:
Thiết bị phải tồn tại đủ lâu để hữu ích nhưng không quá lâu để trở thành rác. Tìm được điểm cân bằng là rất khó. Một chiếc điện thoại tan rã dưới cơn mưa thì không có ý nghĩa.
• Giới hạn hiệu suất:
Mạch điện phân hủy hiện nay không thể sánh ngang tốc độ hay công suất của silicon. Chúng chỉ phù hợp cho các tác vụ đơn giản — cảm biến, truyền dữ liệu, tính toán cơ bản.
• Chi phí và khả năng sản xuất hàng loạt:
Việc chế tạo hiện vẫn rất tốn kém. Một cảm biến thoáng qua có thể tốn 15–20 USD, trong khi cảm biến thường chỉ vài xu. Các kỹ thuật sản xuất quy mô lớn vẫn đang được phát triển.
Dẫu vậy, tiến bộ đang tăng tốc. Một nghiên cứu năm 2023 công bố trên Nature Electronics cho thấy chip phân hủy sinh học nay đã có thể xử lý dữ liệu phức tạp, thu hẹp dần khoảng cách hiệu suất. Và khi các quy định môi trường ngày càng siết chặt — như luật e-waste mới của EU — nhiều công ty đang đầu tư mạnh vào các giải pháp bền vững.
Bạn chưa thể mua điện thoại “có thể ủ phân” ngay, nhưng bạn hoàn toàn có thể lựa chọn thông minh hơn:
• Ủng hộ các thương hiệu chú trọng tính bền vững, ưu tiên khả năng sửa chữa và tái chế.
• Sử dụng thiết bị lâu hơn — mỗi năm kéo dài vòng đời giúp giảm đáng kể rác thải điện tử.
• Tái chế đúng cách thông qua các chương trình e-waste đạt chứng nhận R2 hoặc e-Stewards.
• Cập nhật thông tin về công nghệ mới. Những sản phẩm tiêu dùng phân hủy sinh học đầu tiên có thể xuất hiện trong 5–7 năm tới.
Tương lai của điện tử không chỉ thông minh hơn — mà còn dịu dàng hơn với Trái Đất. Hãy tưởng tượng một thế giới nơi thiết bị cũ không còn ám ảnh các bãi rác suốt hàng thế kỷ, mà lặng lẽ trở về với đất mẹ. Tương lai ấy chưa đến, nhưng chắc chắn không còn là chuyện khoa học viễn tưởng.
Vì vậy, lần tới khi bạn nâng cấp thiết bị, hãy tự hỏi: Điều gì xảy ra nếu chiếc máy cũ của tôi có thể… biến mất? Nhờ công nghệ điện tử phân hủy sinh học, ngày ấy có thể gần hơn bạn tưởng.