Bạn đã bao giờ đứng trước một bức tranh và cảm thấy một cảm xúc nào đó dâng trào trong lòng - bình yên, buồn bã, vui sướng, hay thậm chí là bồn chồn - mà không hiểu tại sao? Câu trả lời thường nằm ở cách sử dụng màu sắc có chủ đích của họa sĩ.
Từ màu xanh lam đậm đà của "Thời kỳ Xanh" của Picasso đến màu đỏ rực rỡ của Matisse, màu sắc không chỉ mang tính trang trí. Nó còn mang tính tâm lý.
Hãy cùng khám phá cách các họa sĩ nổi tiếng sử dụng màu sắc để kết nối với cảm xúc của bạn - thường sâu sắc hơn bạn tưởng.
Màu sắc có tác động trực tiếp đến tâm lý con người. Theo nghiên cứu của Tiến sĩ Eva Heller, một nhà tâm lý học và xã hội học người Đức, màu sắc gắn liền với những phản ứng cảm xúc phổ quát. Ví dụ, màu xanh dương thường gắn liền với sự bình tĩnh và buồn bã, màu đỏ tượng trưng cho đam mê hoặc sự cấp bách, và màu vàng tượng trưng cho sự ấm áp hoặc lo lắng.
Các nghệ sĩ đã thấu hiểu điều này một cách trực giác trong nhiều thế kỷ.
Các họa sĩ không chỉ chọn màu sắc vì vẻ đẹp mà còn vì ấn tượng. Khi Vincent van Gogh vẽ bức "Đêm đầy sao" với những sắc xanh lam xoáy tít và màu vàng rực rỡ, ông không chỉ vẽ bầu trời đêm. Ông thể hiện sự hỗn loạn cảm xúc và khao khát hòa bình. Tông màu xanh dương lạnh lẽo tương phản với những ngôi sao vàng rực rỡ, tạo nên sự căng thẳng thị giác phản ánh xung đột nội tâm.
Vượt ra ngoài cảm xúc, màu sắc đã mang những ý nghĩa biểu tượng xuyên suốt lịch sử. Trong thời kỳ Phục hưng, các họa sĩ sử dụng màu sắc để phản ánh địa vị và tâm linh. Ví dụ, màu xanh dương thường được dành riêng cho những nhân vật quan trọng trong nghệ thuật do sự quý hiếm và giá thành cao của chất màu (màu xanh lam đậm). Điều này mang lại cho màu sắc một ý nghĩa hiếm có và cao quý.
Các nghệ sĩ như Leonardo da Vinci và Titian đã sử dụng các bảng màu tượng trưng để tinh tế dẫn dắt người xem diễn giải cảm xúc và trí tuệ về một bức tranh. Màu xanh lá cây thường tượng trưng cho sự tái sinh và thiên nhiên, trong khi màu đen tượng trưng cho tang tóc hoặc sự trang trọng. Những liên tưởng lịch sử này vẫn ảnh hưởng đến cách chúng ta cảm nhận màu sắc ngày nay.
Pablo Picasso là một trong những ví dụ rõ ràng nhất về việc màu sắc phản ánh các trạng thái tâm lý. "Giai đoạn Xanh" (1901–1904) của ông diễn ra sau cái chết của một người bạn thân và tràn ngập những nhân vật u sầu, chìm đắm trong tông màu xanh trầm. Màu xanh ở đây truyền tải nỗi đau buồn, sự cô lập và tuyệt vọng.
Ngược lại, "Giai đoạn Hoa hồng" sau đó của ông lại chủ đạo bởi màu hồng và đỏ ấm áp, phản ánh một tâm trạng nhẹ nhàng và lãng mạn hơn. Sự thay đổi trong bảng màu này phản ánh sự thay đổi trong cuộc sống cá nhân và trạng thái cảm xúc của Picasso, cho thấy màu sắc có thể vẽ nên bản đồ tâm lý con người một cách sâu sắc như thế nào.
Điều quan trọng cần nhớ là tâm lý học màu sắc không phải lúc nào cũng mang tính phổ quát—nó có thể khác nhau giữa các nền văn hóa. Ví dụ, màu trắng được coi là biểu tượng của sự thuần khiết trong nghệ thuật phương Tây nhưng lại gắn liền với tang tóc trong một số truyền thống châu Á. Hoàn cảnh xuất thân của một họa sĩ thường định hình cách họ sử dụng màu sắc.
Hãy lấy Frida Kahlo làm ví dụ, cách sử dụng màu đỏ, xanh lá cây và vàng rực rỡ của bà bắt nguồn từ truyền thống dân gian Mexico và phản ánh các chủ đề về sức mạnh, đau khổ và đam mê. Lựa chọn màu sắc của bà gắn liền sâu sắc với di sản và bản sắc cá nhân, khiến tác phẩm của bà mang đậm dấu ấn cá nhân và mang đậm dấu ấn văn hóa.
Với sự trỗi dậy của nghệ thuật hiện đại và trừu tượng, màu sắc đã trở thành trung tâm như một phương tiện truyền đạt cảm xúc hơn là một đại diện cho thực tế. Các nghệ sĩ như Mark Rothko đã sử dụng các khối màu lớn để gợi lên những cảm xúc phức tạp mà không mô tả các hình dạng dễ nhận biết.
Rothko tin rằng chỉ riêng màu sắc có thể tạo ra một trải nghiệm tâm linh hoặc cảm xúc. Đứng trước những bức tranh khổng lồ màu đỏ, đen hoặc nâu đỏ của ông, người xem thường có cảm giác kinh ngạc, tự vấn, hoặc thậm chí là buồn bã. Niềm tin của ông vào sức mạnh của màu sắc mạnh mẽ đến mức ông từng nói: "Một bức tranh không phải là về trải nghiệm. Mà là về chính trải nghiệm đó."
Khoa học thần kinh đương đại ủng hộ quan điểm cho rằng màu sắc ảnh hưởng đến tâm trạng và việc ra quyết định. Các nghiên cứu của Đại học British Columbia cho thấy môi trường màu xanh có thể thúc đẩy sự sáng tạo, trong khi màu đỏ có xu hướng tăng cường sự tập trung và chú ý đến chi tiết. Điều này khẳng định điều mà nhiều nghệ sĩ đã thực hành trong nhiều thế kỷ: màu sắc định hình tâm trí.
Các nhà trị liệu nghệ thuật cũng sử dụng màu sắc khi điều trị bệnh nhân, nhận ra rằng tông màu ấm có thể kích thích năng lượng, trong khi tông màu lạnh có thể xoa dịu sự lo lắng. Vì vậy, khi các nghệ sĩ lựa chọn bảng màu, họ đang tham gia vào một hành động tâm lý sâu sắc - thường kích hoạt những phản ứng cảm xúc tiềm thức ở người xem.
Màu sắc cũng có thể kể chuyện. Trong hội họa kể chuyện, sự chuyển màu có thể phản ánh cung bậc cảm xúc của nhân vật. Ví dụ, trong bức "Cái chết của Marat" của Jacques-Louis David, những gam màu nhạt nhấn mạnh sự im lặng và tĩnh lặng của khung cảnh, dẫn dắt phản ứng cảm xúc của người xem đến sự trang nghiêm và trầm tư.
Tương tự, việc Edward Hopper sử dụng ánh sáng gắt và tông màu lạnh trong những bức tranh như "Những chú chim ưng đêm" gợi lên sự cô đơn và xa lánh chốn đô thị. Những lựa chọn màu sắc này không phải là ngẫu nhiên—chúng là những công cụ kể chuyện mạnh mẽ như bất kỳ câu thoại nào trong phim ảnh hay tiểu thuyết.
Lần tới khi bạn ghé thăm một phòng tranh hoặc xem một bức tranh, hãy tự hỏi: Tại sao họa sĩ lại chọn màu đó? Cảm xúc hay ý tưởng nào được gợi lên qua bảng màu này? Hiểu được tâm lý đằng sau những lựa chọn màu sắc không chỉ giúp bạn trân trọng nghệ thuật hơn mà còn mở ra những cách thức mới để kết nối với nó.
Bạn đã bao giờ bất ngờ cảm thấy xúc động trước một bức tranh mà không hiểu tại sao chưa? Hãy thử nhìn lại. Câu trả lời có thể nằm ở màu sắc. 🎨