Bước lên một chiếc máy bay sáng bóng như bước vào một kỳ quan hiện đại: hàng trăm tấn kim loại bay lên bầu trời xanh thẳm. Động cơ gầm rú khi hành khách ổn định chỗ ngồi, trong khi đôi cánh mỏng manh xòe ra như những chiếc lông vũ bằng thép bóng loáng.
Bên dưới cảnh tượng thường ngày này là bức tranh tổng hợp về vật lý, lịch sử và kỹ thuật, biến những giấc mơ trên trái đất thành những chuyến hành trình toàn cầu.
Vào tháng 12 năm 1903, anh em nhà Wright đã thực hiện thành công chuyến bay lượn bằng động cơ, bay được 37 mét trên cồn cát Kitty Hawk. Bước đột phá của họ dựa trên khung gỗ nhẹ, cánh bọc vải và một động cơ đốt trong đơn giản. Thành tựu này đã mở ra một thế kỷ phát triển khí động học, từ máy bay hai tầng cánh buồng lái mở đến máy bay phản lực bay ở tốc độ Mach 0,85 với vật liệu composite sợi carbon và hệ thống điều khiển fly-by-wire.
Tua bin phản lực nén không khí đi vào, trộn nó với nhiên liệu và đẩy khí nóng về phía sau, đẩy máy bay về phía trước. Tuy nhiên, chỉ riêng lực đẩy không thể chống lại trọng lực—tàu lượn và máy bay giấy chứng minh rằng cánh không có động cơ vẫn có thể tạo ra lực nâng. Động cơ cung cấp tốc độ về phía trước, cho phép cánh định hình luồng không khí và tạo ra lực hướng lên trên để duy trì khả năng bay vượt qua lực hút của Trái Đất.
Độ ổn định của chuyến bay xuất phát từ bốn lực đối trọng: trọng lượng, lực nâng và lực cản. Trong hành trình ổn định, lực nâng bằng trọng lượng và bằng lực cản, tạo ra vận tốc và độ cao không đổi. Khi lên cao, lực nâng lớn hơn lực cản và lực nâng lớn hơn trọng lượng; khi xuống thấp, lực nâng giảm xuống dưới trọng lượng, giúp tiếp cận và hạ cánh an toàn.
Cánh máy bay có hình dạng đặc biệt: phần trên cong và phần dưới phẳng hơn. Khi máy bay di chuyển trong không khí, phần trên cong xuống nên không khí di chuyển nhanh hơn và tạo ra áp suất thấp hơn phần dưới, vốn có áp suất cao hơn. Sự khác biệt này giúp cánh máy bay nâng lên, cho phép máy bay nặng hơn giữ được thăng bằng trên không.
Lực nâng không chỉ là sự chuyển động đều của không khí ở cả hai bên cánh. Nó còn đến từ sự chênh lệch áp suất không khí và cách không khí lưu thông xung quanh cánh. Không khí va vào cánh và tách thành hai đường, một đường ở trên và một đường ở dưới.
Theo định luật Newton, khi không khí bị đẩy xuống, cánh sẽ nhận một lực bằng và ngược chiều hướng lên trên, giúp nâng máy bay lên cao hơn so với trọng lực.
Mỗi cánh máy bay đều tạo ra một luồng downwash—một luồng không khí tăng tốc được đẩy xuống mặt đất. Mặc dù ít rõ ràng hơn luồng khí rotor của trực thăng, luồng không khí ổn định này vẫn đảm bảo lực nâng. Định luật bảo toàn động lượng đảm bảo rằng khi không khí bị đẩy xuống, cánh máy bay sẽ nhận được lực nâng bù trừ, duy trì độ cao và độ cao khi bay.
Phi công tinh chỉnh lực nâng bằng cách điều chỉnh góc tấn của cánh so với luồng khí đang tới. Việc tăng góc tấn nhỏ sẽ cải thiện lực nâng khi cất cánh và lên cao, nhưng việc đẩy quá một góc tới hạn - thường khoảng 15° - sẽ gây ra hiện tượng tách luồng khí và mất lực nâng đột ngột, được gọi là hiện tượng mất lực nâng. Việc làm chủ được góc này là nền tảng cho các thao tác an toàn.
Tại mỗi đầu cánh, không khí tràn ra xung quanh các cạnh, tạo thành các xoáy nước. Những cơn lốc xoáy nhỏ này bám theo máy bay, ảnh hưởng đến sự phân bổ lực nâng và tạo ra nhiễu động đuôi. Các sân bay áp dụng giãn cách để tránh những mối nguy hiểm vô hình này, đảm bảo các máy bay phía sau tránh được những cú giật đột ngột do dòng khí xoáy gây ra.
Để tăng lực nâng ở tốc độ thấp, hầu hết các máy bay chở khách đều sử dụng các cánh tà và cánh phụ giúp tăng độ cong cánh và diện tích bề mặt. Cải tiến này khuếch đại chênh lệch áp suất và lực đẩy xuống, cho phép đường băng cất cánh ngắn hơn và tốc độ tiếp cận chậm hơn. Việc thu gọn các thiết bị này giúp giảm lực cản, cho phép các giai đoạn bay hành trình hiệu quả.
Tàu lượn là ví dụ điển hình về khí động học thuần túy, lướt trên các luồng khí nóng và các đường nâng trên sườn núi mà không cần động cơ. Cánh có tỷ lệ khung hình cao giúp giảm thiểu lực cản đồng thời tối đa hóa lực nâng, cho phép bay hàng giờ liền trên núi và đồng bằng mà không gây tiếng ồn. Phi công lái tàu lượn khai thác các cột khí bốc lên vô hình để bay cao hơn so với máy bay có động cơ.
Quá trình quay đầu máy bay bao gồm việc nghiêng máy bay, trong đó một cánh hạ thấp hơn cánh kia để hướng lực nâng sang một bên. Lực nâng ngang này tạo ra lực hướng tâm, bẻ cong đường bay thành một đường cong. Để khắc phục tình trạng lực nâng thẳng đứng bị giảm trong quá trình nghiêng máy bay, các cánh nâng sẽ điều chỉnh góc nghiêng của cánh, duy trì độ cao trong suốt quá trình quay đầu.
Giải mã những bí mật của chuyến bay hé lộ cách động cơ, cánh máy bay và khả năng điều khiển chính xác hòa quyện vào những hành trình xuyên lục địa liền mạch. Lần tới khi tiếng tua-bin gầm rú và bóng mây lướt nhanh bên dưới, hãy nhớ lại luồng gió xoáy vô hình, sự thay đổi áp suất và góc tấn công bên dưới cánh máy bay. Nguyên lý khí động học nào sẽ đồng điệu với bạn trong chuyến bay tiếp theo lên bầu trời vô tận?