Vũ trụ, từ những hạt nhỏ nhất đến những thiên hà rộng lớn nhất, đều vận hành theo những định luật vật lý cơ bản mà chúng ta đang nỗ lực tìm hiểu. Tuy nhiên, bất chấp hàng thập kỷ nghiên cứu, các nhà khoa học vẫn đang chật vật tìm kiếm một khuôn khổ thống nhất, duy nhất có thể giải thích tất cả các lực của tự nhiên.
Lý thuyết dây có thể nắm giữ chìa khóa cho câu đố này, mở ra khả năng thống nhất bốn lực đã biết của tự nhiên thành một lý thuyết. Nhưng ý tưởng đột phá này hoạt động như thế nào, và nó có thể thay đổi hiểu biết của chúng ta về vũ trụ ra sao?
Theo hiểu biết hiện tại của chúng ta về vật lý, chúng ta thừa nhận bốn lực cơ bản: lực hấp dẫn, lực điện từ, lực hạt nhân yếu và lực hạt nhân mạnh. Các lực này chi phối mọi thứ trong vũ trụ, từ hành vi của nguyên tử đến chuyển động của các thiên thể. Mặc dù mỗi lực hoạt động tốt trong phạm vi riêng của nó, nhưng thách thức thực sự nảy sinh khi chúng ta cố gắng kết hợp chúng thành một lý thuyết mạch lạc.
Ví dụ, lực hấp dẫn hoạt động trên quy mô lớn—chuyển động của các hành tinh, độ cong của không-thời gian và lỗ đen đều tuân theo các định luật hấp dẫn như được mô tả trong thuyết tương đối rộng của Einstein. Mặt khác, cơ học lượng tử chi phối thế giới của những hạt cực nhỏ: các hạt hạ nguyên tử như electron, photon và quark.
Tuy nhiên, cơ học lượng tử và thuyết tương đối rộng không tương thích với nhau ở dạng hiện tại, vì chúng mô tả vũ trụ theo những cách cơ bản khác nhau. Lý thuyết dây có khả năng dung hòa hai trụ cột vật lý này.
Trọng tâm của lý thuyết dây là ý tưởng rằng các thành phần cơ bản nhất của vật chất không phải là các hạt giống như chất điểm, như quan niệm truyền thống, mà là những sợi dây nhỏ bé, dao động. Những sợi dây này có thể dao động theo nhiều cách, mỗi dao động tương ứng với một hạt hoặc lực khác nhau. Ví dụ, một sợi dây dao động theo một cách có thể biểu hiện dưới dạng một electron, trong khi một dao động khác có thể biểu thị một photon. Vẻ đẹp của lý thuyết này nằm ở sự đơn giản của nó: tất cả các hạt và lực đều là biểu hiện của một thực thể cơ bản.
Lý thuyết dây cũng cho rằng vũ trụ có nhiều hơn ba chiều không gian quen thuộc và một chiều thời gian. Trên thực tế, nó đề xuất rằng có tới 11 chiều, mặc dù nhiều chiều bổ sung này bị ẩn khỏi chúng ta. Theo lý thuyết dây, lý do chúng ta chỉ trải nghiệm bốn chiều là vì các chiều bổ sung này bị "cuộn lại" ở quy mô cực kỳ nhỏ.
Lời hứa hấp dẫn nhất của lý thuyết dây là tiềm năng thống nhất bốn lực của tự nhiên. Trong nhiều thập kỷ, các nhà khoa học đã tìm kiếm một "Thuyết vạn vật" (TOE) có thể mô tả tất cả các hiện tượng vật lý, nhưng việc hợp nhất lực hấp dẫn với các lực lượng tử luôn là một thách thức đáng kể. Lý thuyết dây, với cách tiếp cận đa chiều, cung cấp một khuôn khổ mà lực hấp dẫn, lực điện từ và lực hạt nhân có thể được hợp nhất trong một phương trình duy nhất, tinh tế.
Trong lý thuyết dây, tất cả các lực được coi là biểu hiện của các mô hình dao động khác nhau của các dây. Lực hấp dẫn, theo truyền thống được coi là tách biệt và khác biệt với các lực khác, được kết hợp như một hệ quả tự nhiên của các tương tác dây. Điều này mang đến hy vọng về một lý thuyết có thể hợp nhất tất cả các lực của tự nhiên thành một khuôn khổ hoàn chỉnh.
Một trong những khía cạnh hấp dẫn nhất của lý thuyết dây là khái niệm về các chiều không gian bổ sung. Trong khi chúng ta trải nghiệm ba chiều không gian và một chiều thời gian, lý thuyết dây đề xuất rằng các chiều không gian bổ sung có thể tồn tại ngoài tầm nhận thức của chúng ta. Những chiều không gian này, mặc dù về mặt lý thuyết là có, được cho là bị nén chặt hoặc "cuộn tròn" ở quy mô nhỏ đến mức chúng không thể phát hiện được bằng các thiết bị hiện tại.
Việc bổ sung các chiều không gian bổ sung này cho phép lý thuyết dây giải thích một số hiện tượng vẫn còn là bí ẩn trong vật lý truyền thống. Ví dụ, lực hấp dẫn, vốn yếu hơn so với lực điện từ và lực hạt nhân, có thể được giải thích bằng sự tồn tại của các chiều không gian ẩn ảnh hưởng đến cách lực hấp dẫn lan truyền trong không gian. Sự hiện diện của các chiều không gian bổ sung này cũng có thể giải thích tại sao lực hấp dẫn dường như yếu hơn nhiều so với các lực khác ở quy mô vĩ mô.
Mặc dù lý thuyết dây mang lại tiềm năng thống nhất thú vị, nhưng nó cũng phải đối mặt với những thách thức đáng kể. Một trong những rào cản lớn nhất là thiếu bằng chứng thực nghiệm. Cho đến nay, lý thuyết dây vẫn là một khuôn khổ toán học mà không có sự xác minh thực nghiệm trực tiếp. Các thang năng lượng cao cần thiết để kiểm tra các dự đoán của lý thuyết dây nằm ngoài tầm với của các máy gia tốc hạt hiện tại, chẳng hạn như Máy Va chạm Hadron Lớn.
Hơn nữa, việc lý thuyết dựa vào các chiều không gian bổ sung, vốn không thể quan sát trực tiếp, đã khiến một số nhà vật lý đặt câu hỏi về tính xác thực của nó. Các nhà phê bình cho rằng lý thuyết dây có thể giống một cấu trúc toán học hơn là một lý thuyết vật lý thực sự. Tuy nhiên, những người ủng hộ tin rằng những tiến bộ liên tục trong công nghệ và thử nghiệm cuối cùng có thể cung cấp bằng chứng cần thiết để hỗ trợ cho các tuyên bố của lý thuyết dây.
Bất chấp những thách thức, lý thuyết dây vẫn là một trong những hướng đi đầy hứa hẹn nhất trong vật lý lý thuyết. Các nhà nghiên cứu vẫn đang tiếp tục khám phá những hàm ý của nó, tinh chỉnh các mô hình toán học và tìm kiếm các phương pháp để kiểm chứng lý thuyết bằng thực nghiệm. Các phương pháp tiếp cận mới, chẳng hạn như nghiên cứu các hiện tượng vũ trụ học và lực hấp dẫn lượng tử, có thể cung cấp những hiểu biết cần thiết về hoạt động của lý thuyết dây.
Ngoài ra, những tiến bộ về sức mạnh tính toán có thể cho phép mô phỏng lý thuyết dây theo những cách trước đây được cho là bất khả thi. Điều này có thể dẫn đến những đột phá mới và, có khả năng, bằng chứng trực tiếp giúp lý thuyết dây gần gũi hơn với sự chấp nhận chính thống.