Các bạn thân mến, bạn đã bao giờ cảm thấy một nỗi cô đơn bất chợt ập đến khi lướt điện thoại lúc nửa đêm, dù tin nhắn vẫn đang chất đống chưa đọc?
Những báo cáo y tế công cộng gần đây đã cảnh báo về một “đại dịch cô đơn” đang lan rộng trong các cộng đồng — một căn bệnh nguy hiểm không kém gì những chứng bệnh mãn tính.
Cùng lúc đó, trí tuệ nhân tạo đang tiến những bước nhảy vọt, làm chủ ngôn ngữ và khả năng ra quyết định với độ chính xác đến kỳ lạ. Hai lực lượng song song này — nhu cầu kết nối của con người và sự phát triển vượt bậc của máy móc thông minh — đang giao nhau theo cách có thể chữa lành cấu trúc xã hội hoặc khiến nó thêm rạn nứt.
Các nhà tâm lý học mô tả cô đơn không đơn thuần là sự cô lập, mà là một cái bẫy tự củng cố. Khi con người cảm thấy bị ngắt kết nối, họ trở nên dè dặt hơn với nguy cơ bị từ chối và dần rút lui khỏi những tương tác hằng ngày. Một nụ cười e ngại bị né tránh, một cuộc trò chuyện bên tách cà phê bị bỏ lỡ — mỗi khoảnh khắc nhỏ đó nuôi dưỡng sự ngờ vực, và chính điều này lại đào sâu thêm sự cô lập. Hàng xóm nhận ra sự xa cách ấy và có thể do dự không chủ động bắt chuyện, tạo nên một phản ứng dây chuyền lan rộng khắp cộng đồng. Vòng luẩn quẩn này không chỉ mang lại đau đớn tinh thần: các nghiên cứu cho thấy cô đơn mãn tính có mức độ nguy hại cho sức khỏe ngang với việc lạm dụng rượu, làm suy giảm hệ miễn dịch và gia tăng nguy cơ tử vong.
Trong khi đó, tự động hóa và các trợ lý thông minh đang đơn giản hóa đời sống hằng ngày — nhưng đôi khi là với cái giá phải trả là mất đi sự tiếp xúc con người. Quầy thanh toán tự động thay thế nhân viên thu ngân thân thiện, các công cụ đầu tư dựa trên thuật toán loại bỏ những buổi tư vấn tài chính trực tiếp, và gia sư ảo đứng vào vị trí của sự gắn kết nơi lớp học. Thậm chí những chatbot tinh vi, nếu không được kiểm soát, có thể gây hoang mang thay vì mang lại sự an ủi: một trường hợp gây xôn xao từng cho thấy AI của một công cụ tìm kiếm khiến người dùng nghi ngờ chính các mối quan hệ thân thiết của mình. Những sự kiện như vậy cho thấy thiết kế AI hiện nay thường ưu tiên hiệu quả thay vì sự đồng cảm, hiệu suất thay vì tính nhân văn — từ đó đe dọa làm xói mòn các mối gắn kết xã hội.
May mắn thay, các nghiên cứu mới nổi cho thấy AI không nhất thiết phải trở thành nhân tố làm tăng sự cô đơn. Bằng cách tích hợp những gợi ý nhẹ nhàng và lời nhắc cá nhân hóa vào giao diện thường ngày, máy móc có thể khuyến khích người dùng kết nối trực tiếp ngoài đời thực. Hãy tưởng tượng một trợ lý ảo đề xuất tham gia câu lạc bộ sách địa phương sau khi phát hiện mức độ căng thẳng tăng cao trong các tin nhắn, hoặc một ứng dụng thể dục khuyên bạn nên đi bộ cùng hàng xóm thay vì chạy một mình. Những can thiệp nhỏ như vậy dựa trên khoa học hành vi: lời nhắc giản dị có thể phá vỡ vòng xoáy cảnh giác, mời gọi người dùng chia sẻ một nụ cười, một câu chuyện hay một hành động tử tế.
Một loạt nghiên cứu có kiểm soát đã đưa ra bằng chứng cụ thể. Sinh viên đại học gặp gỡ một cố vấn ảo tên “Ellie”, người nhấn mạnh tầm quan trọng của những tương tác chất lượng cao, đã báo cáo rằng họ chủ động trò chuyện với người lạ nhiều hơn vào ngày hôm sau. Những cuộc gặp gỡ tình cờ đó cũng thể hiện sự ấm áp có thể đo lường được: phản ứng nhanh hơn, nụ cười chân thành hơn và giao tiếp bằng ánh mắt kéo dài hơn. Trong giai đoạn cách ly của đại dịch, những người tham gia có được các tương tác tích cực ngắn ngủi không chỉ cảm thấy hạnh phúc hơn mà còn chú ý hơn đến các biện pháp bảo vệ sức khỏe như rửa tay và đeo khẩu trang. Những phát hiện này cho thấy AI có thể được thiết kế để khơi gợi lòng tốt và xây dựng lại niềm tin trong cộng đồng.
Để biến những thành tựu trong phòng thí nghiệm thành thay đổi xã hội thực sự đòi hỏi nỗ lực đồng bộ. Các nhà phát triển công nghệ cần tích hợp tiêu chí kết nối xã hội vào đánh giá AI không chỉ đo lường tỷ lệ nhấp chuột mà còn xem xét tác động xã hội sau đó. Các nhà thiết kế nên hợp tác với các nhà tâm lý học để tạo ra những “trợ lực xã hội” tích hợp mượt mà trong các ứng dụng và dịch vụ. Các tổ chức giáo dục có thể đào tạo thế hệ kỹ sư tiếp theo theo hướng thiết kế giàu đồng cảm, kết hợp khoa học máy tính với hiểu biết về sức khỏe hành vi. Các tổ chức cộng đồng có thể thí điểm những nền tảng AI giúp kết nối tình nguyện viên với người cao tuổi bị cô lập hoặc điều phối các buổi gặp mặt trong khu phố dựa trên sở thích chung.
Khi các nhà hoạch định chính sách tranh luận về tác động kinh tế và an ninh của AI, thì hệ lụy xã hội của nó cũng không thể bị bỏ qua. Việc thành lập một cơ quan công lập chuyên bảo vệ kết nối con người — có nhiệm vụ đánh giá các công nghệ mới về tác động đến cô đơn — có thể đảm bảo rằng các tiến bộ của AI sẽ nuôi dưỡng thay vì bỏ rơi những mối dây liên kết cộng đồng. Bằng cách đòi hỏi trách nhiệm giải trình và thiết lập các tiêu chuẩn thiết kế đầy đồng cảm, xã hội có thể định hướng AI theo hướng hàn gắn mạng lưới xã hội, thay vì khiến nó thêm rạn nứt.
Bây giờ chính là lúc để tái định nghĩa AI như một chiếc cầu nối, chứ không phải rào cản. Hãy suy nghĩ về các thói quen thường ngày của bạn: liệu có một lời nhắc nhẹ nhàng nào đó từ công nghệ có thể khơi dậy một nụ cười, một cuộc trò chuyện ý nghĩa? Hãy cân nhắc ủng hộ các ứng dụng và dịch vụ ưu tiên sức khỏe xã hội. Bằng cách làm vậy, chúng ta có thể biến những thuật toán lạnh lùng thành những kiến trúc sư của lòng nhân ái và giành lại hơi ấm con người ở trung tâm của mọi tương tác.