Lần tới khi bạn khoác lên mình một chiếc áo sơ mi in họa tiết, một chiếc túi vải vẽ tay hay một chiếc áo khoác thêu thơ, hãy dừng lại vài giây để nhìn kỹ hơn—bởi có thể đó không chỉ là thời trang. Đó có thể là nghệ thuật.
Những năm gần đây, chúng ta chứng kiến một sự chuyển dịch rõ rệt: nghệ thuật không còn bị giới hạn trên tường tranh hay trong viện bảo tàng. Nó đang trở thành thứ mà ta có thể mặc lên người.
Từ sàn diễn thời trang cao cấp đến các cửa hàng streetwear và chợ thủ công địa phương, “nghệ thuật có thể mặc” đang trở thành một ngôn ngữ toàn cầu. Nhưng chính xác thì wearable art (nghệ thuật để mặc) là gì? Và tại sao ngày càng nhiều người lại bị thu hút bởi nó?
Cốt lõi của wearable art là biến trang phục và phụ kiện thành phương tiện thể hiện bản thân. Thay vì chạy theo xu hướng hay thời trang nhanh, ngày càng nhiều nhà thiết kế và cả những cá nhân bình thường đang chọn lựa các thiết kế nghệ thuật, độc bản để bộc lộ cá tính, niềm tin và cảm xúc. Tại các cộng đồng sáng tạo khắp thế giới, sự kết hợp giữa thời trang đường phố và nghệ sĩ thị giác như họa sĩ, nhà thư pháp hay người vẽ minh họa đang ngày một phổ biến. Kết quả là những chiếc áo thun in thông điệp mạnh mẽ, áo khoác phủ đầy nét cọ trừu tượng hay khăn choàng in hình ảnh giàu chất thơ. Đây không chỉ là thời trang mà là cách kể chuyện thông qua những gì ta khoác lên người.
Thời trang nhanh từng thống trị, nhưng giờ đây, xu hướng đang nghiêng về những sản phẩm thủ công, chậm rãi và có chiều sâu. Vì sao? Bởi con người đang tìm kiếm điều gì đó có ý nghĩa hơn—thứ mang tính cá nhân, độc đáo và không thể bị sản xuất hàng loạt.
Các kỹ thuật như thêu tay, vẽ tay, nhuộm tự nhiên hay chắp vá đang hồi sinh trong nhiều nền văn hóa.
Những họa tiết và kỹ thuật truyền thống được tái hiện dưới phong cách hiện đại—xuất hiện trên áo khoác, giày thể thao, thậm chí là denim cũ được “tái sinh”.
Khoác lên người những món đồ thủ công là khoác lên mình những câu chuyện—đôi khi là di sản văn hóa, ký ức cá nhân hoặc giá trị lịch sử được dệt trong từng đường kim mũi chỉ.
Wearable art cũng là cách để ta “nói” mà không cần lời.
Bạn có nhận ra rằng ngày càng nhiều trang phục mang thông điệp về biến đổi khí hậu, bản sắc giới hay sức khỏe tinh thần?
Dù là một chiếc áo có biểu tượng trừu tượng hay hoodie in câu thơ của một nhà thơ, nhiều món đồ thời nay mang trong mình thông điệp sâu sắc.
Những tác phẩm nghệ thuật có thể mặc này khơi gợi đối thoại, nâng cao nhận thức một cách nhẹ nhàng mà vẫn ấn tượng.
Như nhà tâm lý học thời trang Dawnn Karen chia sẻ: “Những gì ta mặc nói lên ta là ai, đang cảm thấy gì và tin vào điều gì—mà chẳng cần thốt nên lời”.
Không thể không nhắc đến sức ảnh hưởng của mạng xã hội chính chúng đã thúc đẩy mạnh mẽ trào lưu wearable art.
Các nhà sáng tạo trên toàn thế giới đang tái tưởng tượng lại thời trang: vẽ lên giày thể thao, thêu áo khoác jeans, biến đồ cũ thành thiết kế chắp vá độc bản và chia sẻ toàn bộ quá trình lên mạng.
Làn sóng này không chỉ truyền cảm hứng mà còn kết nối mọi người qua ngôn ngữ nghệ thuật mang tính cá nhân. Thông điệp rất rõ ràng: bạn không cần được đào tạo bài bản để sáng tạo nghệ thuật, và cũng không cần chi hàng triệu để mặc một thứ có ý nghĩa.
Một lý do khác khiến wearable art trở nên thịnh hành chính là tính thân thiện với môi trường. Việc biến đồ cũ thành món mới không chỉ tiết kiệm tiền mà còn giảm thiểu rác thải thời trang. Ngày càng nhiều người chọn tái chế, săn đồ cũ hoặc đặt hàng từ những thương hiệu nhỏ, sản xuất giới hạn thay vì ủng hộ tình trạng sản xuất đại trà.
Nhiều nghệ sĩ còn sử dụng vải tái chế, bông hữu cơ hoặc thuốc nhuộm tự nhiên để đảm bảo sản phẩm của họ vừa đẹp, vừa có trách nhiệm. Khi ta mặc một món đồ được tái chế và đầy tính nghệ thuật, ta không chỉ thể hiện bản thân mà còn âm thầm nói lên rằng mình quan tâm đến Trái Đất này.
Nếu bạn tò mò về wearable art nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu, hãy thử những bước đơn giản:
• Tìm các nghệ sĩ bán áo thun in hình hoặc túi vải trên các nền tảng online
• Tự vẽ hoặc thêu lên áo khoác jeans cũ
• Hỗ trợ các thương hiệu địa phương với sản phẩm thủ công
• Chọn món đồ thể hiện cảm xúc, quan điểm hoặc câu chuyện cá nhân—thay vì chạy theo mốt
Không quan trọng bạn có "thời trang" hay không. Quan trọng là bạn sống thật với chính mình.
Hãy mở tủ đồ ra một chút. Có món nào kể lại một câu chuyện? Có món nào khiến bạn nhớ về một người, một nơi, hay cảm thấy giống chính mình nhất?
Chúng tôi rất muốn nghe chia sẻ từ bạn: Đâu là món đồ bạn trân quý nhất và điều gì khiến nó trở nên đặc biệt?
Cuối cùng, wearable art không nhằm gây ấn tượng với người khác. Nó là cách bạn dùng màu sắc, chất liệu và thiết kế để nói lên điều mà lời nói đôi khi không thể diễn đạt.
Vậy nên, lần tới khi chọn trang phục, hãy nghĩ đơn giản thế này: bạn không chỉ đang chọn đồ mặc—bạn đang tạo nên một triển lãm nghệ thuật cá nhân.