Hãy tưởng tượng bạn đang đứng trước bức tranh Hoa Súng của Monet. Thoạt nhìn, nó trông như một mảng màu nhòe nhoẹt. Nhưng hãy nhìn kỹ hơn, bạn sẽ thấy một cách nhìn thế giới hoàn toàn mới - thông qua tâm trạng, chuyển động và ánh sáng.
Đây không chỉ là một phong cách; nó là một cuộc cách mạng. Trường phái Ấn tượng không chỉ thay đổi diện mạo nghệ thuật mà còn thay đổi ý nghĩa của nghệ thuật. Và ảnh hưởng của nó lan tỏa đến tận thế kỷ 20, định hình mọi phong trào hiện đại lớn sau này.
Vậy, làm thế nào một nhóm nghệ sĩ từng bị coi là nổi loạn lại trở thành nền tảng cho sự sáng tạo hiện đại? Hãy cùng khám phá di sản mạnh mẽ của trường phái Ấn tượng.
Trước trường phái Ấn tượng, nghệ thuật bị chi phối bởi các quy tắc hàn lâm nghiêm ngặt. Các nghệ sĩ hướng đến chủ nghĩa hiện thực chi tiết, thường với các chủ đề lịch sử hoặc thần thoại. Nhưng những họa sĩ Ấn tượng như Claude Monet, Edgar Degas và Pierre-Auguste Renoir đã phá vỡ những quy tắc đó. Họ bước ra ngoài, vẽ bằng ánh sáng tự nhiên, sử dụng những nét cọ rõ ràng và ghi lại những khoảnh khắc thoáng qua - những điều mà các nhà phê bình truyền thống từng bác bỏ.
Sự chuyển hướng khỏi chủ nghĩa hiện thực này đã mở ra cánh cửa cho nghệ thuật hiện đại của thế kỷ 20. Chủ nghĩa Biểu hiện, Dã thú, và thậm chí cả nghệ thuật Trừu tượng bắt nguồn từ sự thách thức táo bạo của trường phái Ấn tượng đối với hiện trạng. Bằng cách chứng minh rằng nghệ thuật không cần phải mô phỏng cuộc sống một cách hoàn hảo, những người theo trường phái Ấn tượng đã tạo ra không gian cho các nghệ sĩ khám phá thế giới nội tâm, cảm xúc trừu tượng và những kỹ thuật mới.
Một trong những đóng góp lâu dài nhất của trường phái Ấn tượng là việc sử dụng màu sắc một cách táo bạo. Thay vì pha trộn, các nghệ sĩ đặt những sắc thái tươi sáng cạnh nhau để mô phỏng ánh sáng và chuyển động. Điều này đã truyền cảm hứng cho các phong trào thế kỷ 20, coi màu sắc như một ngôn ngữ của cảm xúc, chứ không chỉ là sự mô tả.
Ví dụ, Henri Matisse của trường phái Dã thú đã đưa màu sắc vượt ra ngoài chủ nghĩa hiện thực để gợi lên năng lượng và cảm xúc. Các họa sĩ trường phái Biểu hiện thậm chí còn đi xa hơn, sử dụng các tông màu phóng đại để phản ánh các trạng thái tâm lý. Nếu không có những thử nghiệm về màu sắc của trường phái Ấn tượng, phạm vi cảm xúc này trong nghệ thuật hiện đại có thể đã không tồn tại.
Trường phái ấn tượng không chỉ giới thiệu những ý tưởng mới mà còn cả những phương pháp mới. Những nét cọ nhanh, bề mặt có kết cấu và bố cục mở cho phép các nghệ sĩ làm việc nhanh hơn và tự nhiên hơn. Cách tiếp cận này mang tính giải phóng và lan tỏa.
Các nghệ sĩ lập thể như Picasso sau này đã giải cấu trúc hoàn toàn hình khối, nhưng gốc rễ của họ nằm ở cùng một ý tưởng: rằng bức tranh không phải là cửa sổ nhìn vào thực tế, mà là một sân chơi cho sự diễn giải. Các nghệ sĩ trừu tượng như Kandinsky và Piet Mondrian cũng đón nhận sự tự do tập trung vào chuyển động, nhịp điệu và cảm xúc hơn là biểu hiện theo nghĩa đen. Sự phát triển phong cách này có thể bắt nguồn trực tiếp từ các kỹ thuật mang tính cách mạng của trường phái Ấn tượng.
Một di sản tinh tế nhưng mạnh mẽ khác của trường phái Ấn tượng nằm ở cách chúng ta nhìn nhận nghệ thuật. Tranh Ấn tượng khơi gợi sự diễn giải. Vì các chi tiết được thể hiện một cách phóng khoáng và gợi mở, mỗi người xem có thể thấy một cái gì đó hơi khác nhau. Trải nghiệm mang tính tương tác này đã thay đổi mối quan hệ giữa nghệ thuật và khán giả.
Trong thế kỷ 20, ý tưởng này đã trở thành trọng tâm. Chủ nghĩa Siêu thực, chủ nghĩa Dada và Nghệ thuật Ý niệm đều khai thác nhận thức, sự mơ hồ và tương tác của người xem. Chủ nghĩa Ấn tượng đã gieo mầm bằng cách để người xem trở thành một phần ý nghĩa của tác phẩm nghệ thuật.
Dù hơn một thế kỷ đã trôi qua, dư âm của trường phái Ấn tượng vẫn còn vang vọng khắp các phòng tranh ngày nay. Ảnh hưởng của nó không chỉ thể hiện rõ nét trong hội họa mà còn trong nhiếp ảnh, phim ảnh và nghệ thuật kỹ thuật số. Bằng cách đề cao trải nghiệm hơn sự hoàn hảo, trường phái Ấn tượng đã đặt nền móng cho sự sáng tạo và thử nghiệm, những yếu tố định hình nên nghệ thuật đương đại.
Ngay cả những nghệ sĩ đã vượt xa thẩm mỹ của trường phái này—như Jackson hay Mark Rothko—cũng đang xây dựng trên nền tảng tự do mà trường phái Ấn tượng đã tạo nên.
Trường phái ấn tượng không chỉ đơn thuần là vẽ hoa hay hoàng hôn. Nó là sự tái hiện cách chúng ta nhìn, cảm nhận và thể hiện. Bằng cách thoát khỏi truyền thống và nắm bắt thế giới trong chuyển động và ánh sáng, các nghệ sĩ ấn tượng đã tạo ra một phong trào vẫn còn vang vọng trong nghệ thuật hiện đại ngày nay.
Vì vậy, lần tới khi bạn bắt gặp một tác phẩm trừu tượng, một mảng màu rực rỡ, hay thậm chí là một hình ảnh động kỹ thuật số, hãy nhớ rằng: nguồn gốc có thể bắt nguồn từ một nhóm nghệ sĩ đã chọn cách nhìn thế giới theo một cách khác biệt—và đã can đảm vẽ nên nó theo cách đó.
Bạn nghĩ phong trào nghệ thuật có ảnh hưởng nhất mọi thời đại là gì? Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn và cùng thảo luận nhé!