Chúng ta đều từng trải qua cảm giác đó—trốn sau chiếc gối, hé mắt qua kẽ tay, hay giật bắn mình trước mọi âm thanh nhỏ nhất sau khi xem một bộ phim kinh dị. Ấy vậy mà ta vẫn không ngừng quay lại với thể loại này.
Tại sao chúng ta lại chọn sợ hãi như một cách giải trí? Điều gì khiến phim kinh dị thu hút đến vậy, dù cho chúng làm tim ta đập loạn và tay ướt đẫm mồ hôi?
Hãy cùng khám phá tâm lý ẩn sau niềm yêu thích với nỗi sợ và vì sao những câu chuyện rùng rợn lại trở thành một phần không thể thiếu trong thế giới giải trí của chúng ta.
Một trong những lý do lớn nhất khiến chúng ta yêu thích phim kinh dị là bởi chúng mang đến cho ta một không gian an toàn để trải nghiệm cảm giác sợ hãi. Trong cuộc sống thực, sợ hãi gắn liền với nguy hiểm và áp lực. Nhưng khi xem phim, ta biết rõ rằng mình thực sự không gặp nguy hiểm. Chính khoảng cách giữa cảm xúc và thực tế đó tạo nên một sự hưng phấn thú vị, không đe dọa mà lại kích thích. Giống như khi đi tàu lượn siêu tốc—cơ thể phản ứng như thể đang gặp nguy hiểm: căng thẳng, hồi hộp, adrenaline dâng trào. Nhưng ta biết mình vẫn an toàn. Phim kinh dị cũng vậy: chúng cho phép ta "ve vãn" nỗi sợ mà không phải trả giá thật.
Khi xem một bộ phim kinh dị, cơ thể ta lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Não bộ giải phóng adrenaline, nhịp tim tăng lên, các giác quan trở nên nhạy bén. Phản ứng này, được gọi là “chiến đấu hoặc bỏ chạy” (fight or flight), là bản năng sinh tồn đã được lập trình sẵn trong chúng ta. Điều thú vị là, sau khi cơn sợ qua đi, cơ thể lại tiết ra những chất hóa học mang lại cảm giác dễ chịu như dopamine và endorphin. Đó là lý do vì sao ta thường bật cười sau một pha hù dọa—đó là cách não “thưởng” cho việc vượt qua nỗi sợ. Chính chuyến tàu lượn cảm xúc này khiến phim kinh dị mang lại cảm giác kỳ lạ nhưng thỏa mãn: căng thẳng, giật mình, rồi thở phào, thậm chí là bật cười. Một chu trình khiến ta “nghiện” lúc nào không hay.
Phim kinh dị còn là cách để ta đối mặt với những nỗi sợ thầm kín trong một môi trường có kiểm soát. Dù là nỗi sợ bóng tối, điều không thể đoán trước, hay mất quyền kiểm soát, phim kinh dị thường đưa những nỗi lo sâu thẳm nhất của con người lên màn ảnh. Nhưng khi ta thấy những nhân vật vượt qua hoặc đối đầu với nỗi sợ đó, ta cảm thấy mạnh mẽ hơn. Đó giống như một cách luyện tập sự can đảm ngay tại ghế sofa. Ta có thể đối diện với nguy hiểm mà không cần rời khỏi nhà, và theo một cách nào đó, điều đó giúp xây dựng khả năng chịu đựng cảm xúc. Phim kinh dị cho phép ta xử lý nỗi sợ mà không bị nó nhấn chìm.
Phải thừa nhận rằng—chúng ta đều ít nhiều tò mò về những điều nằm ngoài hiểu biết. Ma quái, quái vật, ngôi nhà bị ám, tiếng động kỳ lạ trong đêm… tất cả đều khiến ta bị cuốn hút bởi vì chúng thuộc về một thế giới nằm ngoài khuôn khổ đời thường. Phim kinh dị khai thác sự tò mò đó, mang đến cho ta những câu chuyện và hình ảnh vừa kỳ lạ vừa mê hoặc. Ở một khía cạnh nào đó, thể loại này giúp ta khám phá giới hạn nhận thức. Nó đặt ra những câu hỏi: “Nếu chuyện đó có thật thì sao?” “Liệu điều gì đó như vậy có tồn tại?” Những câu chuyện này đánh thức trí tưởng tượng và khiến ta suy nghĩ rất lâu sau khi phim đã kết thúc.
Việc xem phim kinh dị không phải lúc nào cũng là trải nghiệm cá nhân. Thực tế, nhiều người thích xem cùng bạn bè hoặc người thân và điều này hoàn toàn có lý. Cảm giác sợ hãi khi được chia sẻ sẽ giúp mọi người gần gũi hơn. Khi ta sợ cùng nhau, ta cười nhiều hơn, trò chuyện nhiều hơn và cảm thấy gắn bó hơn. Ôm chặt tay bạn trong một cảnh cao trào hay phá lên cười sau một cú hù bất ngờ là những ký ức chung khó quên. Theo cách đó, phim kinh dị trở thành một trải nghiệm xã hội giúp kết nối con người lại với nhau.
Vậy vì sao ta lại thích sợ? Bởi vì phim kinh dị mang đến cho ta một trải nghiệm vừa an toàn, vừa kích thích, và đôi khi còn mang tính thưởng thức. Chúng giúp ta vượt qua giới hạn, khám phá những điều bí ẩn và tạo sự gắn kết với người khác—tất cả chỉ từ một màn hình. Nếu bạn từng tự hỏi vì sao mình cứ quay lại với thể loại này, thì giờ bạn đã biết—đó là bộ não bạn đang tận hưởng một “combo” phức tạp giữa sợ hãi và niềm vui.
Vậy nên, lần tới khi bạn rùng mình vì một cảnh phim đáng sợ, hãy nhớ rằng: đó chính là một phần của trải nghiệm đáng giá. Giờ thì chia sẻ với chúng mình đi, bộ phim kinh dị nào khiến bạn sợ nhất… nhưng vẫn yêu thích một cách lạ kỳ?