Caffeine, một chất kích thích tâm thần được tiêu thụ rộng rãi trên toàn thế giới, nổi tiếng với khả năng tăng tỉnh táo và tập trung. Tuy nhiên, tác động của nó đối với triệu chứng lo âu lại khá phức tạp và đa chiều.
Trong khi lượng caffeine vừa phải có thể cải thiện hiệu suất nhận thức và tâm trạng, thì việc sử dụng quá mức lại được chứng minh có thể làm tăng nặng các rối loạn lo âu.
Việc hiểu rõ các con đường sinh lý và thần kinh liên quan rất cần thiết cho các bác sĩ khi xử lý các bệnh nhân có thói quen tiêu thụ caffeine khác nhau. Bác sĩ Amanda Lee, chuyên gia thần kinh tâm thần tại Viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia, nhấn mạnh: “Ảnh hưởng của caffeine lên lo âu rất cá nhân hóa, phụ thuộc vào di truyền và sự cân bằng hóa học trong não”.
Caffeine chủ yếu hoạt động như một chất đối kháng receptor adenosine. Bằng cách ngăn chặn adenosine – một chất điều hòa thần kinh giúp thư giãn và gây buồn ngủ – caffeine làm tăng hoạt động neuron, kích thích giải phóng các chất dẫn truyền thần kinh như dopamine và norepinephrine. Tình trạng kích thích tăng cao này có thể gây ra hoặc làm trầm trọng thêm các triệu chứng lo âu như bồn chồn, tim đập nhanh và cảm giác lo lắng. Các nghiên cứu hình ảnh thần kinh mới đây cho thấy caffeine làm thay đổi hoạt động ở hạch hạnh nhân và vỏ não trước trán – những vùng não chủ chốt trong xử lý cảm giác sợ hãi và lo lắng. Việc tiêu thụ caffeine quá mức có thể dẫn đến hoạt động quá mức ở những vùng này, làm tăng phản ứng lo âu ở những người nhạy cảm.
Mức độ ảnh hưởng của caffeine đến lo âu rất khác biệt giữa các cá nhân. Các biến thể gen liên quan đến receptor adenosine (như gen ADORA2A) và enzyme chuyển hóa caffeine (CYP1A2) góp phần tạo ra sự khác biệt về độ nhạy cảm. Người mang một số biến thể ADORA2A có thể trải qua các triệu chứng lo âu nặng hơn sau khi dùng caffeine.
Ngoài ra, mức độ lo âu cơ bản, các rối loạn tâm thần đi kèm và thói quen sử dụng caffeine cũng ảnh hưởng đến biểu hiện lâm sàng. Người tiêu thụ caffeine thường xuyên có thể phát triển khả năng dung nạp, giảm thiểu các hiệu ứng gây lo âu, trong khi người ít hoặc mới dùng có thể gặp phản ứng mạnh ngay cả với liều thấp.
Đối với bệnh nhân bị lo âu, việc đánh giá mức tiêu thụ caffeine là rất quan trọng. Tính toán tổng lượng caffeine hàng ngày từ tất cả nguồn – cà phê, trà, nước tăng lực và thuốc – giúp bác sĩ xây dựng kế hoạch điều trị phù hợp. Việc giảm dần lượng caffeine thay vì ngưng đột ngột được khuyến cáo để tránh các triệu chứng cai nghiện có thể làm tăng lo âu.
Việc sử dụng thuốc điều trị lo âu cũng cần được điều chỉnh phù hợp với thói quen dùng caffeine, vì caffeine có thể ảnh hưởng đến chuyển hóa và hiệu quả thuốc. Bác sĩ Michael Turner, chuyên gia tâm thần về rối loạn lo âu, cho biết: “Một chiến lược tổng thể bao gồm đánh giá thói quen caffeine sẽ giúp chẩn đoán chính xác hơn và cá thể hóa phác đồ điều trị.”
Mặc dù caffeine thường được coi là tác nhân làm tăng lo âu, các nghiên cứu gần đây cũng cho thấy một số tác dụng ngược lại. Liều caffeine thấp đến vừa có thể cải thiện tâm trạng và chức năng nhận thức mà không gây lo âu ở những người không nhạy cảm. Các thử nghiệm có kiểm soát đang khám phá vai trò bảo vệ thần kinh của caffeine và khả năng điều hòa phản ứng căng thẳng.
Tác động của caffeine lên lo âu rất đa dạng, được điều phối bởi các yếu tố thần kinh học và gen phức tạp. Việc đánh giá cá nhân vẫn là chìa khóa để tối ưu hóa chăm sóc bệnh nhân có triệu chứng lo âu có thể bị ảnh hưởng bởi caffeine. Khi nghiên cứu tiếp tục phát triển, các bác sĩ cần cân bằng lợi ích cải thiện nhận thức với nguy cơ tăng lo âu để đưa ra lời khuyên dựa trên bằng chứng cho từng người.