Bạn đã từng có khoảnh khắc mà mọi thứ như sụp đổ hoàn toàn chưa — từ cảm xúc đến tinh thần, tất cả cùng lúc? Không phải chỉ là một ngày tồi tệ thông thường.
Mà là lúc bạn cảm thấy mình không thể gồng lên nổi nữa, như thể mọi thứ vừa vượt quá sức chịu đựng. Ừ, mình cũng từng trải qua cảm giác đó.
Đó chính là khoảnh khắc của tôi.
Nhà tâm lý học Dr. Susan David lý giải hiện tượng này bằng khái niệm “sự linh hoạt cảm xúc”:
"Khi ta phủ nhận cảm xúc, chúng sẽ chi phối ta. Trốn tránh không làm chúng biến mất — mà chỉ khiến chúng trở nên dữ dội hơn."
Vào giây phút đó, những cảm xúc tôi cố gắng kìm nén đã buộc phải cất tiếng.
Khi nhìn lại, tôi không xem lần sụp đổ ấy là thất bại. Trái lại, đó là một bước ngoặt. Nó buộc tôi phải dừng lại, thừa nhận rằng mình không ổn, và dám mở lòng. Nó nhắc tôi rằng dù bề ngoài có mạnh mẽ đến đâu, rốt cuộc, ta vẫn là con người. Và đôi khi, ta có quyền gục ngã.
Nhà thần kinh học Dr. Dan Siegel gọi đó là nguyên lý “đặt tên để kiểm soát”:
"Khi ta gọi tên cảm xúc của mình, ta bắt đầu kiểm soát được chúng".
Khoảnh khắc sụp đổ cũng chính là bước đầu của sự hồi phục.
Sau khi khóc, tôi nhắn lại cho người bạn ấy và nói thật: "Tớ không ổn". Chỉ cần viết ra thôi cũng đã là một sự nhẹ nhõm lớn. Tôi cũng bắt đầu: - Viết nhật ký trở lại — không đẹp, chỉ thật - Ngủ nhiều hơn — kể cả phải hủy vài cuộc hẹn - Cho phép bản thân được cảm nhận — thay vì “tự động” vượt qua - Thành thật hơn với bạn bè — không chỉ nói “Ổn” khi đang rối bời
Nhà nghiên cứu sức khỏe tinh thần Dr. Kristen Neff nói về sức mạnh của lòng tự từ bi:
"Khi ta đối xử nhân hậu với chính mình, ta mở ra cánh cửa cho sự chữa lành".
Với tôi, đó không phải là chữa lành ngay lập tức, mà là được thở lại.
Dưới đây là phiên bản đã **xóa icon** và **giữ nguyên định dạng HTML** theo đúng yêu cầu của bạn:
---
Những khoảnh khắc như vậy phổ biến hơn bạn nghĩ. Theo Tổ chức Y tế Thế giới, hơn 280 triệu người trên toàn cầu đang sống chung với trầm cảm. Nhiều người mất cả năm trời mới nhận ra hoặc tìm đến sự giúp đỡ.
Bạn không yếu đuối. Bạn không hỏng hóc.
Bạn chỉ đang làm người — trong một thế giới đôi khi quá khắc nghiệt.
Bạn đã từng có một khoảnh khắc như vậy chưa? Khoảnh khắc bạn sụp đổ hoàn toàn mà không hiểu vì sao?
Bạn không cô đơn.
Và đôi khi, kể lại câu chuyện đó chính là bước đầu tiên của sự chữa lành — cho bạn và cho ai đó đang cần nghe điều đó.
Hãy để lại một hoặc đơn giản là “Tôi cũng vậy”. Mình ở đây để lắng nghe. Và nếu bạn đang trải qua khoảnh khắc đó ngay lúc này? Xin hãy nhớ: Nó sẽ qua. Bạn không yếu đuối. Bạn chỉ đang cảm nhận — và điều đó là hoàn toàn ổn.