Núi lửa là một trong những lực lượng tự nhiên vừa hùng vĩ vừa tàn phá nhất trên Trái Đất. Nhưng bạn đã bao giờ tự hỏi điều gì thực sự khiến chúng phun trào chưa?
Mặc dù nguyên nhân dẫn đến các đợt phun trào núi lửa có thể rất phức tạp và đa chiều, chúng ta vẫn có thể phân tích những cơ chế then chốt đứng sau hiện tượng dữ dội này.
Một trong những nguyên nhân chủ yếu gây ra phun trào núi lửa chính là sự vận động kiến tạo. Bề mặt Trái Đất được cấu tạo từ các mảng kiến tạo khổng lồ luôn di chuyển và tương tác lẫn nhau. Chính những va chạm và chuyển động này thường là nguồn gốc của hiện tượng núi lửa.
• Vùng hút chìm: Tại những nơi một mảng kiến tạo bị đẩy lún xuống dưới mảng khác (hiện tượng gọi là hút chìm), áp suất và nhiệt độ cực cao khiến mảng bị hút chìm nóng chảy, tạo thành magma. Khối magma này dần trồi lên bề mặt, dẫn tới các vụ phun trào dữ dội. Vụ núi lửa Vesuvius phun trào năm 79 sau Công nguyên, chôn vùi Pompeii và Herculaneum, là minh chứng điển hình cho hoạt động núi lửa bắt nguồn từ vùng hút chìm.
• Vùng nứt tách: Ở những khu vực mà các mảng kiến tạo tách rời nhau (thường là ranh giới phân kỳ), magma từ sâu trong lòng đất sẽ trồi lên lấp đầy khoảng trống, hình thành lớp vỏ mới và dẫn tới hoạt động núi lửa. Điều này đặc biệt phổ biến tại các sống núi giữa đại dương – nơi nhiều đảo núi lửa được hình thành.
Một nguyên nhân kỳ thú khác gây ra núi lửa đến từ sâu bên trong lớp manti của Trái Đất. Ở những vị trí nhất định, đá nóng chảy từ lớp manti dâng lên bề mặt theo dạng cột – được gọi là dòng manti. Khi dòng nóng này tiếp cận lớp vỏ Trái Đất, nó làm tan chảy đá và tạo ra các buồng magma – tiền đề cho núi lửa hình thành. Quần đảo Hawaii là ví dụ điển hình về quá trình hình thành núi lửa do điểm nóng nằm dưới đáy Thái Bình Dương.
Mặc dù phần lớn núi lửa là hiện tượng tự nhiên, nhưng trong một số trường hợp, chính con người cũng góp phần gây nên phun trào.
• Khai thác năng lượng địa nhiệt: Việc con người khai thác năng lượng địa nhiệt từ lớp vỏ Trái Đất có thể làm thay đổi áp suất dưới bề mặt. Khi lượng chất lỏng bị rút ra khỏi các tầng chứa địa nhiệt, áp lực mất cân bằng có thể khiến magma di chuyển và gây ra phun trào.
Một mái vòm núi lửa được hình thành khi dung nham đặc và dính trào lên và tích tụ gần miệng phun. Theo thời gian, khối dung nham này có thể trở nên không ổn định do trọng lượng quá lớn, dẫn đến sụp đổ. Khi điều đó xảy ra, các khí và dung nham bị kìm nén bên trong được giải phóng đột ngột, tạo ra một vụ phun trào dữ dội.
Động đất – đặc biệt là những trận liên quan đến ranh giới kiến tạo – cũng có thể là “cò súng” kích hoạt núi lửa. Sự rung lắc làm nứt vỡ lớp vỏ Trái Đất, tạo điều kiện cho magma trồi lên dễ dàng hơn. Khi áp suất bên trong buồng magma vượt quá sức chịu đựng của đá bao quanh, một vụ phun trào có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Chuyển động và áp suất bên trong buồng magma cũng là yếu tố quan trọng. Khi khí bị tích tụ trong magma, chúng làm gia tăng áp suất. Nếu áp lực này vượt ngưỡng an toàn, magma sẽ phá vỡ lớp vỏ bao quanh và tạo nên một vụ phun trào mạnh mẽ, thường đi kèm tro bụi, dung nham và khí độc.
Dù hiếm gặp, nhưng những yếu tố từ bên ngoài như va chạm thiên thạch cũng có thể gây ra núi lửa. Nhiệt và áp lực từ cú va chạm lớn có thể khiến đá nóng chảy, dẫn đến hoạt động núi lửa tại khu vực bị ảnh hưởng.
Khí hậu cũng có thể tác động đến núi lửa trong một số trường hợp đặc biệt. Ví dụ, sự tan chảy của sông băng có thể làm giảm áp lực đè lên lớp vỏ Trái Đất – quá trình này gọi là cân bằng đẳng tĩnh sau băng hà – và kích thích magma dâng lên, gây ra phun trào.