Các bạn thân mến, đã bao giờ thức trắng hàng đêm bên giường bệnh của người thân đang chiến đấu với ung thư? Nếu có, thì những ký ức đó có thể còn theo bạn rất lâu sau khi cuộc chiến đã kết thúc.
Trong khi y học hiện đại tập trung đáng kể vào điều trị ung thư cho bệnh nhân, một đối tượng quan trọng khác đang bị lãng quên: những người chăm sóc – caregiver.
Những người bạn, người thân, thậm chí là con cái của bệnh nhân, đang âm thầm hứng chịu sang chấn tâm lý hậu chẩn đoán ung thư – hay còn gọi là rối loạn căng thẳng sau sang chấn (Post-Traumatic Stress Disorder – PTSD). Tình trạng PTSD ở người chăm sóc đang dần được nhận diện là một vấn đề y tế thực sự, với ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng sống, sức khỏe tinh thần và khả năng chăm sóc người bệnh.
Trong tâm trí công chúng, PTSD thường gắn liền với các cựu binh chiến tranh. Nhưng thực tế, các hoàn cảnh căng thẳng cực độ kéo dài – như chăm sóc người thân bị ung thư – cũng có thể gây ra hội chứng tương tự. Theo nghiên cứu từ Journal of Clinical Oncology (2022), gần 20–30% người chăm sóc bệnh nhân ung thư có biểu hiện PTSD sau quá trình điều trị.
Biểu hiện có thể bao gồm hồi tưởng ám ảnh, mất ngủ kéo dài, né tránh môi trường bệnh viện, thậm chí trầm cảm và lo âu mãn tính. Điều đáng báo động là phần lớn những người này không nhận ra tình trạng của mình, hoặc cho rằng đó chỉ là “mệt mỏi thông thường”.
Khác với bác sĩ hay y tá có hệ thống hỗ trợ chuyên môn, người chăm sóc gia đình thường làm việc trong cô đơn, thiếu công cụ và kiến thức y tế. Họ chứng kiến những cơn đau, buổi truyền hóa trị, đôi khi là cả sự suy sụp tinh thần của người bệnh – mà không thể làm gì hơn ngoài nắm tay và cầu nguyện. Sự bất lực ấy, kéo dài trong nhiều tháng hoặc năm, là môi trường lý tưởng cho PTSD phát triển.
Một nghiên cứu tại Trung tâm Ung thư Memorial Sloan Kettering (Mỹ) cho thấy: gần 40% người chăm sóc có mức độ căng thẳng cao tương đương với bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, nhưng chỉ 5% trong số họ được tiếp cận với hỗ trợ tâm lý chuyên nghiệp.
Hệ thống y tế hiện tại vẫn tập trung hầu hết nguồn lực vào bệnh nhân – điều hoàn toàn hợp lý. Tuy nhiên, việc bỏ qua người chăm sóc dẫn đến hậu quả kép: họ không chỉ chịu tổn thương riêng mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả điều trị và hồi phục của người bệnh.
Một báo cáo từ National Cancer Institute (NCI) chỉ ra rằng những bệnh nhân được chăm sóc bởi người thân khỏe mạnh về mặt tinh thần có khả năng tuân thủ điều trị cao hơn 60% so với nhóm còn lại. Điều này cho thấy rõ ràng: người chăm sóc cũng cần được "chăm sóc" – về mặt tâm lý, thể chất và xã hội.
Để đối phó với rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) ở người chăm sóc, ngành y cần thay đổi từ gốc rễ. Các chiến lược can thiệp nên bao gồm:
- Tầm soát sớm triệu chứng căng thẳng tâm lý ở người chăm sóc ngay từ khi bệnh nhân được chẩn đoán.
- Cung cấp chương trình tư vấn tâm lý định kỳ, không chỉ cho bệnh nhân mà cả người chăm sóc.
- Tạo mạng lưới hỗ trợ cộng đồng để người chăm sóc không cảm thấy đơn độc.
Một số mô hình tiên tiến như đạo luật CARE Act (Luật Hỗ Trợ Người Chăm Sóc) tại Hoa Kỳ đã bắt đầu triển khai điều này, và bước đầu ghi nhận kết quả tích cực trong việc giảm thiểu sang chấn tinh thần cho người chăm sóc sau điều trị.
Rối loạn căng thẳng sau sang chấn ở người chăm sóc bệnh nhân ung thư không còn là khái niệm xa lạ mà nó là thực tế đang hiện diện trong hàng triệu gia đình trên thế giới. Việc nhìn nhận, nghiên cứu và hành động kịp thời chính là bước đầu tiên để làm dịu đi những cơn đau thầm lặng của người đứng phía sau bệnh nhân.
Bạn nghĩ sao về điều này, bạn đọc thân mến? Liệu chính bạn – hoặc ai đó bạn biết – có đang cần được lắng nghe và hỗ trợ? Hãy chia sẻ trải nghiệm, để những người chăm sóc biết rằng họ không đơn độc, và PTSD không phải là điều phải chịu đựng một mình.