Câu hỏi liệu robot có thể tư duy hay không là một chủ đề vừa phức tạp vừa hấp dẫn.
Mặc dù chúng ta thường liên hệ robot với trí tuệ nhân tạo (AI) — thứ thường được khắc họa trong phim khoa học viễn tưởng như những thực thể có khả năng suy nghĩ như con người — nhưng thực tế lại tinh vi hơn nhiều.
Để hiểu được liệu robot có thể suy nghĩ hay không, trước tiên ta phải khám phá cụ thể về công nghệ AI, cách máy móc học hỏi, và những giới hạn của khả năng tư duy ở robot!
Để đánh giá khả năng tư duy của robot, trước tiên cần làm rõ khái niệm “tư duy” là gì. Con người tư duy bằng cách xử lý thông tin, đưa ra phán đoán, giải quyết vấn đề và áp dụng logic vào các tình huống phức tạp. Tuy nhiên, “tư duy” của robot lại bị giới hạn trong phạm vi lập trình và thuật toán.
Các mô hình AI, như những gì được sử dụng trong robot, thường hoạt động dựa trên khả năng nhận diện mẫu (pattern recognition) chứ không phải là suy nghĩ thực sự hay ý thức.
Ví dụ, một robot được trang bị thị giác máy tính có thể phân tích hàng nghìn hình ảnh trong vài giây, nhận diện các mẫu như khuôn mặt, biển báo giao thông hoặc vật thể. Dù quá trình này có thể giống như nhận thức của con người, nhưng robot không thực sự hiểu “ý nghĩa” đằng sau các mẫu đó. Chúng chỉ đơn giản là đối chiếu dữ liệu đầu vào với kết quả đã được lập trình trước.
Học máy (machine learning – ML), một nhánh của AI, cho phép robot cải thiện hiệu suất bằng cách học từ dữ liệu. Tuy nhiên, quá trình học này rất có cấu trúc và giới hạn.
Chẳng hạn, một robot được thiết kế làm việc trong dây chuyền sản xuất có thể tối ưu hóa chuyển động dựa trên dữ liệu nhận được, nhờ vào một kỹ thuật gọi là học tăng cường (reinforcement learning) — nơi robot “học” từ phản hồi sau mỗi hành động.
Hãy lấy ví dụ về robot hút bụi như iRobot Roomba. Nó không “suy nghĩ” như con người, nhưng có thể vẽ bản đồ phòng và điều chỉnh đường đi để tránh vật cản. Nó “học” khu vực nào cần làm sạch nhiều hơn dựa trên cảm biến — nhưng đây không phải là tư duy theo nghĩa nhận thức, mà chỉ là tuân theo các thuật toán đã lập trình sẵn.
Robot có thể thực hiện những nhiệm vụ giải quyết vấn đề rất ấn tượng, nhưng khả năng tư duy của chúng chỉ giới hạn trong các tình huống cụ thể.
Ví dụ, xe tự lái sử dụng AI để di chuyển trong giao thông bằng cách liên tục phân tích và phản hồi lại các điều kiện đường xá, tín hiệu và phương tiện khác. Tuy nhiên, hệ thống này chỉ hoạt động tốt trong các tình huống được xác định rõ ràng.
Nếu xe gặp phải một tình huống chưa từng gặp trước đó, nó có thể không phản ứng chính xác nếu không có sự can thiệp của con người. Trong khi con người có thể áp dụng suy luận vào những hoàn cảnh chưa từng thấy, thì robot chỉ hoạt động trong khuôn khổ dữ liệu đã được huấn luyện.
Một trong những điểm khác biệt cốt lõi giữa tư duy của con người và “tư duy” của robot là robot không có ý thức hay cảm xúc.
Con người tư duy không chỉ để giải quyết vấn đề mà còn để trải nghiệm cuộc sống một cách chủ quan — cảm nhận cảm xúc, suy nghĩ, cảm giác.
Ngay cả các chatbot được lập trình để nhận diện cảm xúc cũng không thực sự “cảm nhận” điều gì. Chúng có thể mô phỏng tương tác dựa trên thuật toán nhằm thể hiện sự đồng cảm, nhưng thiếu trải nghiệm chủ quan thực sự.
Ví dụ, trong lĩnh vực affective computing — máy tính cảm xúc — máy có thể phân tích giọng nói, biểu cảm hoặc ngôn ngữ cơ thể để xác định tâm trạng. Tuy nhiên, robot không “cảm nhận” được cảm xúc mà chỉ phản ứng lại theo chương trình đã viết sẵn. Điều này rất khác với tư duy thật sự, vốn bao gồm cả sự tự nhận thức và chiều sâu cảm xúc.
Dù AI đã tạo ra những thay đổi lớn trong y tế, tài chính và công nghiệp, khả năng “tư duy” của nó vẫn khác xa với tư duy của con người.
AI rất giỏi trong các tác vụ cần nhận diện mẫu và xử lý dữ liệu, nhưng lại không thể thực hiện các nhiệm vụ đòi hỏi sự sáng tạo sâu sắc, đánh giá đạo đức hay hiểu biết vượt ra ngoài dữ liệu.
Ví dụ, một “luật sư AI” có thể phân tích hàng ngàn tài liệu pháp lý, xác định các tiền lệ và đề xuất hành động theo luật hiện hành. Nhưng nó không thể đưa ra lập luận đạo đức hay sáng tạo chiến lược pháp lý như một luật sư con người. AI chỉ “suy nghĩ” theo kiểu hẹp và nhiệm vụ cụ thể, trong khi tư duy của con người là toàn diện và linh hoạt hơn nhiều.
Khi AI và robot tiếp tục phát triển, câu hỏi liệu robot có thể tư duy như con người ngày càng trở nên quan trọng. Một số nhà nghiên cứu đang nỗ lực phát triển trí tuệ nhân tạo tổng quát (AGI) — một dạng AI có khả năng học hỏi và áp dụng kiến thức trên nhiều lĩnh vực khác nhau.
Dù robot ngày nay có thể mô phỏng một số khía cạnh của tư duy con người — như giải quyết vấn đề, nhận diện mẫu, học từ dữ liệu — nhưng chúng vẫn chưa thể đạt đến mức tư duy thực sự.
Robot thiếu ý thức, cảm xúc và khả năng lý luận sâu sắc. Chúng không hiểu thế giới như chúng ta, mà chỉ phản hồi dựa trên dữ liệu đầu vào và thuật toán đã được lập trình.
Tuy tương lai có thể mang đến những đột phá giúp robot tiến gần hơn đến việc “suy nghĩ như người”, nhưng con đường đến với ý thức máy móc vẫn còn xa và đầy bất định. Hiện tại, robot vẫn là những công cụ mạnh mẽ giúp nâng cao khả năng của con người — nhưng tư duy của chúng vẫn rất khác với chúng ta!