Hãy để tôi kể cho bạn nghe. Tôi đã tham gia nhảy dù trong suốt 10 năm qua, huấn luyện hơn 1.000 học viên và bay khắp thế giới—từ những đỉnh núi tuyết ở Alaska đến những bờ biển vàng rực rỡ của Úc.
Tôi thậm chí còn tham gia thi đấu và phá bốn kỷ lục nhảy dù. Nhưng khi ai đó hỏi tôi: "Nhảy dù cảm giác như thế nào?"—tôi vẫn thấy khó trả lời. Vì vậy, hôm nay tôi sẽ cố gắng miêu tả nó.
Đó không chỉ là cảm giác hồi hộp hay sợ hãi mà người ta thường tưởng tượng. Lạ kỳ thay, nhảy dù có thể mang lại sự bình yên. Ngay khi bạn rời khỏi máy bay, đó là adrenaline thuần khiết—gió vù vù, tim đập thình thịch, tâm trí mở rộng. Nhưng một khi dù mở ra, mọi thứ thay đổi.
Bạn lơ lửng.
Bạn nhìn xuống trái đất từ trên cao, và nhiều người bạn của tôi nói rằng cảm giác đó giống như đứng trước cổng thiên đường. Sự yên lặng đó—chỉ có bạn, bầu trời và thế giới rộng lớn—mang lại một sự bình yên nội tại mà bạn không ngờ tới. Nó không phải là hỗn loạn hay hét toáng lên—nó là sự rõ ràng và tự do.
Một số người nhảy chỉ để đánh dấu một mục tiêu trong danh sách mong muốn. Nhưng có những người, giống như tôi, đã yêu thích và không muốn dừng lại. Tôi đã theo đuổi cảm giác này qua nhiều châu lục, học để dạy người khác, và thậm chí thử thách bản thân với nhảy cánh dơi và nhảy từ độ cao thấp. Dù bạn tiếp cận nó theo cách nào, việc nhảy ra khỏi máy bay sẽ để lại một dấu ấn vĩnh viễn trong tâm hồn bạn.
Tôi đã nhảy qua Rặng san hô lớn ở Úc, bay trên tượng Chúa cứu thế ở Brazil, và thậm chí lướt qua tháp Eiffel ở Pháp. Mỗi lần nhảy mang lại cho tôi một cách nhìn mới về thế giới—theo đúng nghĩa đen.
Từ độ cao 10.000 feet, mọi thứ bên dưới trông nhỏ bé, và những vấn đề của bạn cũng vậy. Thật khó để cảm thấy choáng ngợp bởi các email và hạn chót khi bạn đang bay qua những đàn hươu cao cổ ở châu Phi hoặc nhìn thấy những vùng nước xanh ngắt của Thái Bình Dương trải dài vô tận.
Đây không chỉ là một môn thể thao. Đó là sự vượt qua nỗi sợ, sống hết mình và tin tưởng vào bản thân. Đối với tôi, đó cũng là việc biến một giấc mơ thành hiện thực.
Sau 10 năm trên không và 5 năm dạy học, tôi đã thấy đủ mọi thứ. Mọi người thường hỏi:
Có sợ không?
Không hẳn. Chỉ đơn giản là bước ra khỏi một chiếc máy bay đang bay với tốc độ 200 mph. Chỉ vậy thôi.
Có vui không?
Chắc chắn rồi. Tôi đã tham gia những đội hình hàng trăm người tạo thành những "bông hoa" khổng lồ giữa không trung. Chúng tôi khiêu vũ trên bầu trời—theo đúng nghĩa đen.
Có nguy hiểm không?
Thực ra, xét về mặt thống kê, nó an toàn hơn lái xe.
Tuy vậy, mỗi lần tôi nhảy, tôi đều nhớ tại sao mình bắt đầu. Tôi từng nhìn những chú chim và tự hỏi cảm giác bay như thế nào. Người ta nói: "Điều đó là không thể. Con người không thể bay". Nhưng họ đã sai.
Tôi đã chứng minh chúng ta có thể.
Tôi vẫn nhớ ngày mẹ tôi đến thăm tôi ở Mỹ. Tôi rất hào hứng khi khoe với mẹ bộ đồ cánh dơi của mình và những video ghi lại các cú nhảy cũng như các kỷ lục của tôi. Tôi nghĩ mẹ sẽ tự hào và vui mừng. Và mẹ đã như vậy—nhưng tôi cũng thấy sự lo lắng trong mắt bà. Cách mà các bậc phụ huynh lo lắng âm thầm ngay cả khi họ đang mỉm cười.
Tôi nhờ mẹ viết gì đó lên chiếc mũ bảo hiểm nhảy dù mới của mình. Tôi nghĩ mẹ sẽ viết gì đó hoành tráng, như "Bay cao" hoặc "Niềm tự hào của Trung Quốc." Nhưng mẹ chỉ viết ba từ đơn giản: "Trở về an toàn".
Đó là điều khiến tôi không thể quên. Mỗi lần tôi chuẩn bị, tôi nghĩ về chữ viết cẩn thận của mẹ, mỗi nét chữ chứa đầy yêu thương lặng lẽ. Điều đó nhắc tôi rằng ngay cả khi chúng ta theo đuổi bầu trời, chúng ta vẫn nên đứng vững trong tình yêu thương và gia đình.
Người ta thường hỏi tôi về lần nhảy đầu tiên của mình. Thật lòng mà nói, điều tôi nhớ nhất không phải là cú nhảy—mà là khung cảnh.
Mặt trời đang lặn dần dưới chân trời, mọi thứ được phủ một màu cam và vàng rực rỡ. Tôi không nghĩ về những trò kỹ thuật hay pha mạo hiểm—tôi chỉ đứng đó, lơ lửng, đắm mình trong khoảnh khắc ấy. Và khi tôi hạ cánh, bánh pizza và cánh gà đang chờ ở khu vực đáp, ánh sáng bật lên, và bạn bè tôi đang chơi nhạc punk, cười đùa dưới bầu trời sao.
Đó là một trong những ngày hạnh phúc và yên bình nhất trong cuộc đời tôi.