Hội họa là một loại hình nghệ thuật vô cùng đa dạng và giàu tính biểu đạt. Qua nhiều thời kỳ lịch sử, các nghệ sĩ đã phát triển một loạt các phong cách hội họa, mỗi phong cách đều mang đến những cách thức độc đáo để diễn giải thế giới và khơi gợi cảm xúc.


Hãy cùng khám phá những phong cách hội họa phổ biến nhất đã góp phần định hình thế giới nghệ thuật và tiếp tục ảnh hưởng đến các nghệ sĩ cho đến ngày nay!


1. Hiện thực


Hiện thực là một phong cách hội họa tập trung vào việc miêu tả đối tượng một cách chính xác và chân thực nhất có thể. Phong cách này xuất hiện vào thế kỷ 19 như một phản ứng lại những cách thể hiện phóng đại và kịch tính trong các phong trào nghệ thuật trước đó như Chủ nghĩa lãng mạn. Các họa sĩ theo trường phái hiện thực nhằm mục đích thể hiện thế giới như nó vốn có, với sự chú ý tỉ mỉ đến từng chi tiết và nhấn mạnh vào ánh sáng tự nhiên, tỷ lệ và kết cấu. Những nghệ sĩ nổi tiếng như Gustave Courbet và Jean-François Millet được biết đến nhờ những đóng góp to lớn của họ cho phong trào này, thường mô tả cuộc sống hàng ngày và tầng lớp lao động.


2. Ấn tượng


Ấn tượng là một phong cách phá vỡ khỏi những chi tiết tỉ mỉ và độ chính xác của hiện thực. Phong trào này, bắt đầu vào cuối thế kỷ 19, tập trung vào việc nắm bắt các khoảnh khắc thoáng qua của ánh sáng và màu sắc, thay vì miêu tả đối tượng một cách chính xác. Các họa sĩ theo trường phái ấn tượng thường làm việc ngoài trời, sử dụng các nét cọ nhanh để truyền tải chuyển động của ánh sáng trên cảnh quan, cảnh quan đô thị hoặc chân dung. Những nhân vật nổi bật như Claude Monet, Edgar Degas và Pierre-Auguste Renoir là những người tiên phong của phong cách này, nổi tiếng với các tác phẩm sôi động và sống động về thiên nhiên.


3. Biểu hiện


Biểu hiện tập trung vào việc truyền tải trải nghiệm cảm xúc hơn là hiện thực vật lý. Phong cách hội họa này thường có các hình dạng méo mó, màu sắc phóng đại và nét cọ mạnh mẽ để phản ánh cảm xúc nội tâm và cái nhìn chủ quan của nghệ sĩ về thế giới. Biểu hiện phát triển vào đầu thế kỷ 20 như một phản ứng trước những chấn thương của cuộc sống hiện đại, bao gồm cả công nghiệp hóa. Tác phẩm Tiếng Thét của Edvard Munch là một trong những ví dụ mang tính biểu tượng nhất của chủ nghĩa biểu hiện, thể hiện phản ứng cảm xúc mãnh liệt trước một thế giới hỗn loạn.


4. Lập thể


Lập thể là một phong cách hội họa sáng tạo và trừu tượng xuất hiện vào đầu thế kỷ 20, được khởi xướng bởi các nghệ sĩ như Pablo Picasso và Georges Braque. Phong cách này thách thức các quan điểm truyền thống bằng cách phân chia đối tượng thành các hình dạng hình học và trình bày nhiều góc nhìn trong một tác phẩm duy nhất. Thay vì thể hiện một vật thể từ một góc nhìn duy nhất, các nghệ sĩ theo trường phái lập thể miêu tả nhiều khía cạnh của vật thể cùng lúc, tạo nên một bố cục rời rạc và năng động. Phong cách này đã thay đổi sâu sắc cách mọi người nhìn nhận và diễn giải nghệ thuật, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng hướng tới trừu tượng trong thế giới nghệ thuật.


5. Siêu thực


Siêu thực là một phong cách hội họa khám phá tâm trí vô thức, những giấc mơ và những điều kỳ diệu. Phong trào này xuất hiện vào những năm 1920, chịu ảnh hưởng từ các lý thuyết phân tâm học của Sigmund Freud và mong muốn thoát khỏi tư duy lý trí. Các họa sĩ theo trường phái siêu thực đã vẽ nên những cảnh mơ mộng kỳ lạ, thách thức logic và hiện thực. Salvador Dalí, René Magritte và Max Ernst là một số nhân vật chủ chốt của chủ nghĩa siêu thực. Những chiếc đồng hồ tan chảy trong tác phẩm Sự Bền Bỉ Của Trí Nhớ của Dalí là một trong những hình ảnh siêu thực mang tính biểu tượng nhất, phản ánh tính chất biến động và khó lường của thời gian và hiện thực.


6. Nghệ thuật trừu tượng


Nghệ thuật trừu tượng là một phong cách không cố gắng tái hiện các đối tượng hay hình dáng thực tế, mà thay vào đó tập trung vào hình dạng, màu sắc và đường nét để truyền tải cảm xúc hoặc ý tưởng. Phong trào này trở nên phổ biến vào đầu thế kỷ 20 với những nghệ sĩ như Wassily Kandinsky và Kazimir Malevich. Nghệ thuật trừu tượng cho phép người xem trải nghiệm tác phẩm mà không bị ràng buộc bởi hình ảnh nhận diện, khuyến khích sự diễn giải cá nhân và gợi lên cảm xúc. Một số nghệ sĩ trừu tượng tập trung vào các hình dạng hình học, trong khi những người khác sử dụng các đường nét tự do và hình dạng hữu cơ để tạo nên bố cục năng động.


7. Nghệ thuật đại chúng


Nghệ thuật đại chúng xuất hiện vào những năm 1950 và 1960 như một phản ứng trước sự nghiêm túc của biểu hiện trừu tượng và tính chất tinh hoa của thế giới nghệ thuật. Các nghệ sĩ trong phong trào này lấy cảm hứng từ văn hóa đại chúng, bao gồm quảng cáo, truyện tranh và truyền thông đại chúng. Các màu sắc rực rỡ, đậm nét và các hoa văn lặp lại thường thấy trong nghệ thuật đại chúng được lấy cảm hứng từ xã hội tiêu thụ và thương mại.


8. Chủ nghĩa tối giản


Chủ nghĩa tối giản là một phong cách nhấn mạnh sự đơn giản và sử dụng các hình thức hình học cơ bản, thường tập trung vào bảng màu đơn sắc. Phong trào này xuất hiện vào những năm 1960 như một phản ứng trước sự phức tạp và cường độ cảm xúc của biểu hiện trừu tượng.


Từ những chi tiết tinh tế của hiện thực đến những hình thức trừu tượng của chủ nghĩa tối giản, sự đa dạng trong các phong cách hội họa mang lại điều gì đó cho mọi người. Dù bạn bị cuốn hút bởi sự biểu cảm cảm xúc của nghệ thuật trừu tượng hay những màu sắc sống động của nghệ thuật đại chúng, việc hiểu rõ các phong cách này có thể giúp bạn thêm trân trọng sự đa dạng trong thế giới hội họa. Đối với những nghệ sĩ mới vào nghề, việc thử nghiệm với những phong cách này có thể dẫn đến việc khám phá giọng nói và cách biểu đạt riêng của bạn.


Vì vậy, các bạn ơi, hãy đón nhận thế giới nghệ thuật và để sự sáng tạo của bạn được thăng hoa!